Home / Tự khúc thơ – Lê Thị Kim

Tự khúc thơ – Lê Thị Kim

TRÁI TIM CHỎNG TRƠ

Ngày
Cắt đôi nỗi đợi

Ta
Mãi mãi thu vàng
Ngỡ người
Xanh cuộc sống

Nhà thơ Lê Thị Kim

Ngày
Cắt đôi nỗi đợi

Ta
Héo úa đông gầy
Ngỡ người
Vui hạ ấm

Ngờ đâu – đời chẳng vậy
Sóng gió cuốn lấp vùi
Mỗi người đau mỗi cảnh
Hai trái tim chỏng trơ!!!

THUỞ TÓC TƠ XA

Một chiều
Thả bước ngu ngơ
Tìm về
Phố xa xưa
Môi hoàng hôn chợt nắng
Hoa bằng lăng nở tím

Tiếng cười
Hòa lẫn môi hoa
Mối tình
Ngày ấy như thơ
Bời sông xa ủ mối tình ta

Người yêu ta
Giờ đã rời xa
Đêm Sài Gòn
Sáng lung linh
Điểm hẹn
Ngày ấy ta quen

Sẽ còn lại mãi trong ta
Mối tình thưở tóc tơ xa
Dù thiên thu
Vẫn ấm hồn ta.

Trở về
Ngàn lối đi xưa
Người xa
Ta đã quên chưa?
Heo may gầy tóc ngắn
Đôi tay lạnh trông ngóng

Ơi tình ơi
Giờ đã nơi đâu
Để mình ta
Ngồi với hoang sơ
Bờ sông xa, đồi gió, mặc ta

Kỷ niệm xưa
Là đoá hồng nhung
Nhói lòng
Từng sáng thâu đêm
Vẫn hoài
Nồng ấm sao quên

Sẽ còn lại mãi trong ta
Mối tình thưở tóc tơ xa
Dù thiên thu
Vẫn ấm hồn ta

Tranh của Nhà thơ Lê Thị Kim

TỰ RU

Nhìn anh
Em vẫn nhìn anh
Mênh mông là nhớ
Chảy quanh lệ buồn

Đành thôi
Giấu tận đáy hồn
Cho con khỏi xót
Vở còn cầm tay

Vì con
Đi hết đường này
Thôi đành phận số
Cát bay lá mòn

Mẹ như một cánh lá non
Khi cha bặt vắng mẹ còn hư vô
Vì con mẹ phải tự ru
Thôi thì sáng tối kiếp hư vô này

VÔ VI

Người về
Nhặt những mùa vui

Ta về
Đếm lại
Cuộc đời trên tay

Vòng thân
Đo tuổi của cây
Còn ta
Đo tuổi
Bằng đầy đau thương

Bằng đời
Gai góc tai ương
Rơi như lá rụng
Bên đường ta đi

Bao giờ
Ta được
Vô vi…

Bay như mây trắng
Trú di vô thường

TỰ KHÚC THƠ

Thơ ơi ở lại cùng em
Xin làm lửa ấm những đêm buồn này

Tình đã vút khỏi tầm tay
Em giờ như chiếc lá quay cuối dòng

Giữa đời yêu ghét vô thường
Còn đâu chốn nọ dịu dàng mà mong

Xin hồn thơ mở bao dung
cho em chấm dứt những cung bậc buồn

Thôi đành phận cát long đong
Níu thơ xin một điểm dừng thơ ơi!

BT: Vương Chi Lan

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *