Home / Truyện ngắn

Truyện ngắn

Những Câu Chuyện Đời Thường

Làng cuối dòng kinh – Dương Đức Khánh

Quán cà phê Tư Kháng Chiến mái lá xập xệ cặp mé kinh. Bàn ghế bằng ván còng ván me lọt chọt. Không nhạc nhéo, phim phiếc rần đùng như mấy quán ngoài chợ, nhưng cứ mờ trời là đủ mặt “dân giả bá quan” của cái làng mút con kinh Xẻo Mơn này.

Xem thêm »

Nẻo về – Dương Hằng

Giằng nịt thật chặt túi đạm lên chiếc xe nữ cà tàng, khô xích, mẹ ngoảnh đầu vào bếp, chỗ tôi đang ngồi cắt tai cà, bổ đôi để tối nay nhờ bà Mừng sang muối hộ, mẹ nói:
– Hễ có mưa thì gom quần áo trên sào phơi xuống.

Xem thêm »

Anh vẫn yêu em phải không? – Tiểu Quyên

… Tri định bỏ mấy khóm Pensée ngoài ban công nhưng tôi giữ lại. Tôi thích ngồi ngoài ấy ngắm hoa, đọc sách vào những buổi chiều. Từ một người hướng ngoại thích ồn ào café mua sắm, lúc nào cũng có thể vác ba lô lên và đi, vì Tri tôi từ bỏ hết những thói quen son rỗi.

Xem thêm »

Nụ cười trong giấc mơ tôi – Nguyễn Lệ Ba

Chị sinh sau tôi hai năm. Đó là người chị họ tật nguyền mà nụ cười vẫn thỉnh thoảng quay về ám ảnh tôi trong cả những giấc mơ: Nụ cười với cái miệng méo xệch hồn nhiên nở trên khuôn mặt trắng xanh và ánh mắt trong vắt như trẻ thơ.

Xem thêm »

Chợ quê (Phần 6 – 7) – Nhật Hồng

Phương Nga vừa bước vào cửa con Cúm* (* tên con chó) thót ra mừng cụp đuôi, nó ứ ứ trong cổ như chào chủ nhân đi xa mới về. Thật ra, từ thành phố về đây chỉ hơn hai giờ ngồi ô tô nhưng Phương Nga ít khi về, ngoại trừ về để xin tiền hoặc có việc gì đó!

Xem thêm »

Ước mơ – Lưu Quang Minh

Ngồi vào bàn làm việc, Phương uể oải mở máy tính lên.
Sáng nào cũng thế, Phương đến công ty từ sớm mở cửa, đèn, quạt trước khi những nhân viên khác có mặt.

Xem thêm »

Ven đê – Nguyễn Thị Minh Thủy

Tôi có nước da ngăm ngăm, mồ hôi khen khét, suốt ngày chạy nhông nhống như chó hoang sục sạo khắp hang cùng ngõ hẻm… Từ nhà tôi muốn sang nhà nó phải băng qua một quãng, ở giữa là mấy ô đất người ta đã mua rồi bỏ hoang thành ra đủ các loại cây đua nhau mọc um tùm.

Xem thêm »