Home / Thơ (page 5)

Thơ

Dọc Đường Thơ Ca – Tác Phẩm Chọn Lọc

Nỗi nhớ không tên – Mai Khoa

Gửi người Hà Nội (*)

Tháng mười hai em về, ơi Hà Nội!
Chàng vẫn đẹp như xưa – ngàn năm tuổi.
Khoả nước Hồ Gươm trong xanh vời vợi
Soi tỏ mặt người sáng đẹp lung linh

Xem thêm »

Nhớ – Tôn Nữ Thuy Thủy

XUÂN ĐANG ĐẾN!

Ta tiễn Đông đi như tình nhân tiễn tình nhân
Trời vào Xuân cây cỏ cũng chào Xuân!
Xuân sắc thắm hương nồng da diết
Nhìn năm đi mà lòng chưa tiễn biệt
Lưu luyến dùng dằng chẳng hiểu vì sao?

Xem thêm »

Hẹn mùa thu – Ngọc Thanh

Màu rêu quá khứ

Em bây giờ có thương nhớ gì không?
Cây gạo tháng ba lá đã già cọng nhớ
Tôi bây giờ vẫn đi tìm duyên nợ
Nỗi đau một thời tầm gửi giữa ngày xưa

Xem thêm »

Lời giun dế vô tư – Nguyễn Đức Tính

Kền kền đã có mặt khắp nơi

Đêm qua mưa gió người mới biết
Kền kền mải miết làm ăn
Trên ruộng đồng hay núi đồi lũng thấp
Bóng chim hèn trú ngụ trong ta

Người là gì mà hốt hoảng hơn chim
Giăng lưới hồ nghi huyễn hoặc một trò đùa
Người là gì khi chung cuộc
Tất cả là tụng ca những tháng năm với nhiều hão huyền
Trên đôi dép anh đã mòn mỏi của kẻ ngồi Lê đôi mách
Anh không nói lên được điều gì chính nghĩa
Thì làm sao ngẩng mặt nhìn ngày
Anh chưa Từng nói về sự thật của tận cùng bản chât
Thì làm sao Anh có thể trần truồng đi vào lò hỏa thiêu
Khi Anh nằm xuống

Ngoài kia kền kền đã đến
Xin hãy mang hết linh hồn thể xác này đi
Anh của một chiều đã lỡ man di
Con chim nào cũng có quyền đến mổ

Lời giun dế vô tư
(ghi chép chuyện tạp nham đồng ruộng
con dế đã khóc
trên cánh đồng dự án bủa vây )

Không có gì ở phía sau ta
xin đừng ngoái lại
ngày thanh tao mất biệt rồi

thỉnh thoảng anh tự lừa anh bằng những phút yếu lòng
để con chuồn chuồn cắn rốn tập bơi
để những hư hao dạn dày phù phiếm
phủ trên mọi giác quan anh…

Rồi anh
anh không nhìn thấy gì
anh đã điếc cả hai tai
anh chỉ còn trái tim ngờ vực
và lớp lớp những tăm tối bao quanh

anh sung sướng về ngôi nhà của mình
được xây bằng những vụ mùa thất bát
được tô bằng những quyết định đẹp lòng nhau
mà không đẹp cho mùa màng
cho đồng lúa
cho dân nghèo heo hút chốn đồng xa
cho thị dân bốn mùa ở trọ
lang bang không bằng một chú mèo

Chiều nay bầy giun dế vẫn vô tư hát
trên cánh đồng mà xe ủi, những dự án đẹp đã đi qua…

Ngày em về Tuy Hòa

Em về khi bầy chim áo già đến đậu
trên ruộng mía lỡ mùa thành lau trắng lao xao
cơn lũ qua phù sa lắng lại
ruộng quê mình vào vụ mới chưa em

ngày em về trời đâu đã thôi mưa
mà đồng hoa Tuy Hòa sắp vào mùa gieo hạt…
chờ ngày lưu lạc mùa xuân

anh ở đây bốn mùa phai nhạt
mỗi cái cây phải tranh phần nắng
chút thiên nhiên xót lại hao gầy
em về xin hãy ở lâu lâu
cho mùa đông ấm chút hương người
cho mầm hoa niềm vui hạnh ngộ

ngày em về cỏ hãy còn hương bùn cơn lũ
đồng đất dậy mùi thơm thảo

ngày em về
xin thả cho anh con thuyền lá bồn bồn
rồi chạm chân giữa mùa nắng ải…

BT: Vuong Chi Lan

Xem thêm »

Lời ru bạn bè – Nguyễn Lương Hiệu

Ánh mắt chon von

Mái đầu nép vào bờ vai
Một người đứng lặng với hai tâm hồn
Đôi mắt mọc ở chon von
Đỉnh núi xanh ngát chập chờn mây bay

 

Bàn tay đan vào bàn tay
Hai người nhìn thẳng vào ngày ban sơ
Tình yêu nối mộng vào mơ
Thế mà thực tế bây giờ có đôi
Một ngày anh vắng, thế rồi
Em lặng lẽ với dáng ngồi là hai
Mái đầu nép vào bờ vai
Một người ngồi đó xẻ hai tâm hồn.

Xem thêm »

Kiếp tang bồng – Trần Bình

Ngập ngừng

Dặm dài luống những bâng khuâng
Mới hôm qua …
đã ngàn trùng nhớ thương!
Ta về phía núi mờ sương
Giọt buồn chia hết khoãng rừng chênh chao

Con tim hát giữa ngàn sao
Cho si mê
bến bờ đau
cạn ngày
Lời ân ái chưa trọn câu
Nụ môi ngơ ngác biệt nhau …ngập ngừng
Người dưng ơi
Ới người dưng….!

Xem thêm »

Những bài thơ cho em – Lê Lãng Du

Bài thơ cho Em số 1

Em nghiêng tóc lệch sông trăng
Buông lơi xõa bóng đêm rằm trao duyên
Ngại ai che ánh mắt huyền
Xuân thì hương ngát một miền thi ca

Em nghiêng tóc đổ vai ngà
Trăng hoang mộng mị sa đà bên em
Vườn thương ngự bóng trăng quen
Sương trên đầu lá nụ mềm vị yêu

Em nghiêng vóc ngọc Thúy Kiều
Lao xao gió gửi bao nhiêu tâm tình
Cài then em chỉ bóng hình
Tao nhân mặc khách hư vinh một thời

Em nghiêng bóng ngã buồn trôi
Hắt hiu gác tía một đời giai nhân
Thì thôi một kiếp phù vân
Hương tan ngọc nát si sân thói đời

Bài thơ cho Em số 2

Em về đông quạnh chiều trôi
Hiu hiu vạt nắng vàng trời bên sông
Gót mềm chạm bến thương mong
Sắc se nỗi nhớ bềnh bồng câu thơ

Em về chiều lặng ơ thờ
Lối mòn hoa cỏ ven bờ ngập hương
Mây chiều tim tím sầu vương
Hồn mơ nhân ảnh mến thương thủa nào

Em về hồn chợt xanh xao
Tựa vai nhớ một thủa nào bên nhau
Thương trao mật ngọt lời đầu
Duyên xưa ngậm kín thương đau ái tình

Em về như một đóa Quỳnh
Khai hoa thơm lựng hai mình ngất ngây
Mai hương theo gió xa bay
Hoa tàn tan tác khi ngày nắng lên

Bài thơ cho Em số 3

Em đi áo mỏng buông hờn
Dáng khoe sắc mộng tình vương mây ngàn
Chút thương gửi gió đông sang
Bờ mê say đắm nắng vàng nghiêng soi

Em đi chiều xuống trong tôi
Tương tư cánh lá buông rời cành thương
Miền yêu quạnh quẽ gió sương
Vắng ai hiu hắt con đường ngày xưa

Em đi trời bỗng chợt mưa
Buồn dâng xám cả trời vừa vào đông
Chợt như tê tái cõi lòng
Mênh mang một nẻo bềnh bồng cô đơn

Em đi để lại yêu thương
Luyến lưu nơi chốn thiên đường tình yêu
Hương mê quyện ánh nắng chiều
Hắt hiu chiếc bóng liêu xiêu nhạt nhòa

Bài thơ cho Em số 4

Em ngồi chải tóc soi gương
Hiên chiều nhạt nắng gió hờn chia xa
Buồn trôi tóc điểm sương ngà
Mênh mông nỗi nhớ mặn mà cho nhau

Em ngồi thương những ngày sau
Hoa rơi lạc cánh lá sầu rụng rơi
Người đi lang bạt cuối trời
Phong sương bụi gió một đời lãng du

Em ngồi nhìn bóng lá thu
Vàng phai lạc cánh gió ru đổi mùa
Góc đời còn dấu ngày xưa
Bóng ai thoang thoáng như vừa đâu đây

Em ngồi ôm vạt nắng gầy
Chắt chiu một thủa cầm tay nhau về
Đường lên chốn cũ vườn quê
Cỏ xanh hoa lá bốn bề quạnh hiu

Bài thơ cho Em số 5

Em bên trời ấy nắng vàng
Hoa thơm ngập lối mênh mang phố buồn
Quán cà phê từng giọt thương
Buông rơi đáy cốc vô thường trần ai

Em chờ mỗi buổi sớm mai
Quán xưa kỷ niệm u hoài nhớ nhung
Nhạc buồn từng phím tơ rung
Bao giờ hội ngộ tao phùng bên nhau

Em bên trời ấy còn không
Chiều tan lối nhỏ níu cong sợi buồn?

Xem thêm »