Home / Thơ / Những bài thơ cảm xúc về đất nước – Nhiều tác giả

Những bài thơ cảm xúc về đất nước – Nhiều tác giả

Trần Thế Vinh

VẪN MỘT HOÀNG SA TRONG THƠ

Nõn nà
Nụ biển Hòang Sa
Vượt trăm hải lý đến là quê hương
Ngẫm mình
Giữa sóng trắng phương
Có trái bàng chín rụng vườn thơ ca
Cánh đồng ươm nụ tím cà

Đong đưa võng lính
Đảo xa đang gần.

Nghe tin
Bão cuộn xoay vần
Nhìn ra đất nước bâng khuâng
Ngắm trời
Chừng
Dây rau muống phơi cơi
Cuộn vào bông trắng chịu đời giông mây

Đắng cay hơn cơn bão ngày
Sóng đâu dung dẻ
Rung cây chủ quyền
Má ta thức mỗi
Canh phiền
Trông tin dân đảo ghì thuyền, cột neo
Cột mốc
Ta bẹo trăng treo
Tứ thơ khát cháy chờ gieo chút tình !

Quang Chuyền 

XIN VÌ NGƯỜI
CHẲNG NGẠI MÁU XƯƠNG RƠI…

Nửa đời đi qua chiến tranh
Tôi còn nửa tưởng yên bình dông gió
Câu thơ viết tháng năm tràn máu lửa
Ngỡ chìm vào khuất vãng một thời đau…
Không! Chưa phải thế đâu
Đất nước lại đang gầm gào dông tố
Đường đất đá nghìn năm không thể mở
Họ lần tìm đường nước để xâm lăng…

Đã gọi bằng anh
Đâu nỡ gọi bằng thằng
Đâu nỡ biến nhau
Thành kẻ thù muôn thủa
Họ đem giàn khoan
Khoan vào nơi giấu lửa
Đốt bùng lên uất giận trái tim người

Chiếm đất không xong
Họ muốn chiếm trời
Trời không rộng lòng
Họ tìm theo đường nước
Biển dậy sóng bóng tàu thuyền xâm lược
Cột mốc nổi chìm họ dựng trước nhà ta…

Đất nước lại đi vào
Năm tháng can qua
Lại gặp lại
Thuở Bạch Đằng, Hàm Tử
Mỗi tấc đất ông cha gìn giữ
Đâu phải đất vườn hoang thú đến nương thân
Lại một lần
Tổ quốc giục lòng dân
Lại một lần
Thơ thành lời kêu gọi
Ôi đất nước đỏ màu cờ chói lọi
Xin vì Người chẳng tiếc máu xương rơi…!

15.5.2014

Việt Bình Nguyên

Thù nhà
Nợ nước thương đau
Nhìn tóc bạc trắng
Như lau lách,
Buồn!

Trời ngoài,
Mưa
Nặng trĩu tuôn
Trong lòng,
Bỏng cháy
Một hồn thương đau

Quê hương
Đất mẹ nát nhầu
Nghe đâu
Tiếng vọng kinh cầu
Ngàn năm

Giật mình,
Từ chốn xa xăm
Động lòng
Rớt giọt
Từ tâm
Quê nhà

 Lê Nhật Ánh

THẰNG PHẢN ĐỘNG!

Tui thằng phản động dễ thương
Biết xuống đường
Biết chống phường ngoại xâm
Biết hô tổ quốc muôn năm
Gươm kề tận cổ
Không làm quân gian…

Tui thằng phản động to gan
Một, hai tính sổ bạn vàng của em!

Lê Nhật Ánh

TÔI BẤT HIẾU KHÔNG BẤT TRUNG!

Tôi làm người lính trên face
Tôi đi xuống phố làm cây biểu tình
Tôi đi đòi lại hòa bình
Tôi đi tìm lại bóng hình nước non…

Dẫu mai thịt nát xương mòn
Dâng đời máu đỏ
Tôi còn Việt Nam!

Anh Thư

HÀO KHÍ LẠC HỒNG

Thuở Trời đất dựng nên Lạc Việt ,
Đã sinh bao dũng tướng kiên trung
Vinh danh một cõi Vua Hùng,
Mười Tám đời tiếp lẩy lừng chiến công!

Văn hiến đã nghìn năm ghi rõ,
Bút sử xanh định phận rành rành,
Nước Nam là của dân Nam,
Cớ sao bọn Chệt ngoại bang mãi giành.

Chúng ham muốn lấn ranh giới biển,
Cùng tham lam chiếm đảo Trường Sa,
Mộng luôn đảo nhỏ Hoàng Hà,
Bất chấp thủ đoạn gian tà đáng khinh.

Mộng bành trướng bá quyền tranh vị
Chúng nhiễu nhương gây sự sân si,
Đúng loài khát máu man di ,
Dân ta nguyền sẽ phát huy Giống Nòi,

Diệt cho sạch hết loài ma quái,
Bởi đã không thể nhịn mi hoài ,
Cương- Nhu ta đã rạch ròi,
Mi còn hung hãn như loài sài lang .

Trong quá khứ bọn mi có nhớ ?
Nghìn năm qua mi có còn ghi?
Dân ta bé nhỏ gan lì,
Oai danh Phù Đổng ,uy nghi Hai Bà.

Chưa kể đến các vì Chiến Tướng,
Ông Cha mi bao lượt xin hàng,
Chúng ta với Bạch Đằng Giang,
Ngô Quyền cắm cọc hàng ngàn thây phơi.

Bây tan tác rã tời quân ngũ,
Đã nhiều phen chưa đủ hay sao,
Nay còn liều lĩnh can vào,
Dân tao nổi dậy ào ào đập ngay! .

10.5.2014

Anh Thư

MƯU MÔ CHƯỚC QUỶ

Tất cả cùng lo chuyện nước nhà,
Chai nà (Chinese) lấn chiếm đảo Hòang Sa,
Giàn khoan lắp đặt nhằm gây nhiễu,
Bắn nước thuyền phun quấy rối là.
Chước kế cho dân mình bạo loạn
Mưu ngầm xáo thịt nội tình ta
Khôn ngoan tỉnh táo nhìn tường tận
Vội vã rơi ngay ý bọn tà.

Anh Thư

RỬA TAY CHỜ ĐỢI…

” Nam quốc sơn hà Nam đế cư
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư…”

Sách sử kia còn ghi rõ rệt
Bọn bắc phương hung hãn vô bờ
Bá quyền xâm lược muốn vơ
Bao phen đại bại tới giờ vẫn quên

Chun ống đồng vắt chân lên cổ
Sợ hãi vương lổ chỗ tên ghim
Chen nhau chết dưới tàu chìm
Thù thâm mãi cứ tìm đường lấn biên

Quơ quào những điên khùng chứng cớ
Hải đồ xưa thế giới rõ ràng
Thị phi đen trắng không màng
Rối tinh lẫn lộn xâm loàn âm mưu

Con cháu Nguyễn Trần tề tựu sẵn
Cọc nhọn chông tre hẵn còn đây
Rửa tay đợi lũ Tàu bây
Vượt biên Ta đánh đòn ngay phủ đầu!

9.5.2014

 

Đức Nguyên

ĐẤT QUÊ

Đứng trước mùa bão tố
Thêm thương quê hương mình
Nỗi đau ngày chiến tranh
Vẫn hằn trong thớ đất

Mặn mòi cho nước mắt
Chảy những ngày chờ trông
Nỗi đau thẳm đáy lòng
Nhuộm xanh trời ,xanh biển

Bão dông,mùa không hẹn
Xao xác ngày bình yên
Con đường bước chân quen
Bỗng sục sôi hồn đất

Đạn bom,rồi nước mắt
Vẫn chưa yên lòng người
Những người trai quê tôi
Đi không ngày về lại

Đất mưa dầm,nắng giãi
Thương quá,nón che đầu
Từng miếng vá áo nâu
Vai gánh gầy hạt lúa

Cứng cỏi như cây lúa
Trong nắng lửa, ngời xanh
Yêu lắm,đất quê mình
Sục sôi hồn trai trẻ

BT: Vương Chi Lan

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *