Home / Tác giả / Nguyễn Thành Giang / Nguyễn Thành Giang tự cảm

Nguyễn Thành Giang tự cảm

Thơ: Nguyễn Thành Giang

TỰ CẢM

Đôi lúc bàn chân lạc khỏi miền ký ức
con khờ khạo, vô hồn
lỡ nhịp áo cơm
trật đường danh phận
gồng gánh vai trần
đi
chẳng để làm gì…

Gió đã nổi tứ phương
khói un lúa lép cay xè sống mũi
đòn xóc gãy đôi
cha khuỵu xuống bên bờ ruộng
tay bấu vào không trung
một đời lận đận
rủi – may không đủ một vòng

Con
chú rô đồng chưa kịp lách ra mương
nằm lại dưới khe nứt bùn khô
gốc rạ trơ gầy
ngửa miệng
chờ nước trời nhỏ giọt
nước mắt mẹ thì vẫn chảy về phía không phải lúc nào con cũng nhìn thấy được

Lửa đã đưa rơm vàng ngút khói lên trời
cơn giông chiều rạch vào mặt ruộng
những đường tro
vụt sáng
vụt bay
con cố lẫn mình trong đám trẻ giữ bò ướt sũng nước mưa
vẫn rất khác
thằng bé ngày xưa đầu dầu chân đất

Lại gồng gánh vai trần
con đi
dù chẳng để làm gì….

Tam Kỳ, đêm 09/ 05/ 2013

VỚI ĐÊM

 

Người mong tuổi
kẻ mong tên
ta mong bớt chút chông chênh phận đời
đã mòn mỏi cuộc rong chơi
đã nghe nhịp bước rối bời trong sương
thò tay vẽ bóng
bên đường
lẫn trong cát bụi còn vương dấu mình
ngửa lòng
đón đợi bình minh
tìm trong khóe mắt hành trình lệ sa
mai còn lại một mình ta
rượt theo chút nắng đã nhòa nhòa say
tạ ơn em
một nỗi này…
khóc – cười trong cuộc gió mây

đành…

Tam Kỳ, 11h 19 phút ngày 20/ 06/ 2013

 

PHÍA MÙA XANH…

 

Em có những giấc mơ thảng thốt giật mình
ú ớ cơn đau mười mấy năm còn nguyên vẹn
gió lạnh xô nghiêng
phận người xiêu dạt
người thân không
bạn bè không
nắm bàn tay trống rỗng
bước qua ngày….

Những đêm một mình nơi căn phòng trọ nhỏ
nghe tiếng dế kêu thê thiết vọng sâu hồn
ừ thì cô đơn
ừ thì tuyệt vọng
sự sống mong manh
cơn đói rình mò
em vẫn đi
và vẫn tin vào hai chữ: tình người…

Cho anh được nắm bàn tay em
bàn tay đã bao lần bần bật run lên trong cơn đau quặn thắt
bao lần cào cấu chính mình
trong nỗi sợ…ngày mai…
đem chút ấm sưởi lòng em trong những đêm tuyệt vọng
sẽ là người thân
là bạn
cũng là yêu…

Anh chẳng có gì ngoài những câu thơ
những nẻo đường ruổi rong
những giấc mơ dang dở
đêm trắng trở mình nghe vọng những nỗi đau
không chỉ của riêng mình…
lòng vẫn không nguôi giấc mơ hạnh phúc
dù dắt díu nhau trong khổ cực trần đời
chỉ cần nụ cười của em…

Dắt em đi
nắng ngiêng theo con sóng xô rát bờ Cửa Đại
trăng đã chênh chao hao khuyết mặt sông Hoài
giấc mơ phía mùa xanh
bốn bàn tay ngập ngừng tìm kiếm
rồi chạm nhau
nước mắt lại rơi
cho sự bắt đầu…….

ĐỢI MÙA SAU…

 

còn gì?
ta đợi mùa sau
lăn theo cái lạnh
cho mau hết ngày
người còn một chút thơ ngây
ta còn một chút rong say giữa đời

thương yêu
từng giọt
rơi
rơi
chạm tay vào
đã thấy vơi
muôn trùng

mùa sau
xin chớ bão bùng
khép hàng mi mắt
mà rung
phận mình….

23h30 ngày 11/ 01/ 2013 Tam Kỳ

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *