Home / Truyện ngắn / Người điên yêu mưa – Ngô Thúy Nga

Người điên yêu mưa – Ngô Thúy Nga

NGƯỜI ĐIÊN YÊU MƯA

Ở dãy trọ này, người ta gọi tôi là “con điên”. Mà có lẽ tôi điên thật. Lúc nào họ cũng thấy cửa phòng tôi hoặc là khóa, hoặc là đóng. Họa hoằn lắm họ mới trông thấy mặt tôi. Ngoài những giờ đi học, tôi không bao giờ ra khỏi phòng. Trừ ngày chủ nhật – đi siêu thị cho cả tuần.

Cứ như thế trong vòng ba năm. Thậm chí họ còn không biết tên tôi. Họ gọi là con điên, thi thoảng lắm có người gọi là “con sinh viên”. Ừ! Thì họ muốn gọi gì thì gọi. Với tôi thì có tên hay không tên cũng thế thôi. Lắm khi tôi còn không biết mình thuộc giới tính gì nữa là, nam hay nữ, hay vô giới tính tôi cũng không biết nữa. Ừ! Mà người điên thì cần gì tên tuổi, cần gì giới tính. Tôi chỉ là tôi, là con điên trong mắt mọi người, trong cả mắt tôi nữa, chỉ thế thôi, và không gì nữa cả.

Không ai biết tôi làm những gì trong căn phòng chật hẹp ấy. Chắc người ta cũng tò mò. Chắc thế rồi, có lẽ đó là bản chất của con người. Có hôm tôi nghe mấy người nói gì đó về những lọ xương rồng trước cửa phòng tôi. Chắc họ là người lạ. Họ thắc mắc không hiểu sao tôi lại trồng nhiều xương rồng đến thế trước cửa. Có người nói “chắc con này muốn chống tà ma”. Tôi cũng tò mò nốt, rằng xương rồng cũng được dùng để chống tà ma sao? Chỉ đơn giản tôi thích nên trồng thôi. Xương rồng mạnh mẽ. Nó vẫn sống và ưỡn ngực hiên ngang ngay cả trên sa mạc khô cằn. Nó sống ở bất cứ đâu. Và nó lạnh lùng. Có thể làm chảy máu bất cứ ai đụng vào nó, không xót thương.

Cũng có biết bao người thích cuộc sống đơn độc. Thích sự cô đơn và bóng đêm. Như thế có phải là điên không, tôi cũng không biết nữa. Nhưng những người chọn cuộc sống ấy chắc hẳn cảm thấy bằng lòng với lựa chọn của mình. Tôi cũng vậy. Thế giới như chỉ là của riêng tôi. Tôi có thể thoải mái với những ý nghĩ và hành động điên rồ của mình. Cười. Khóc. Viết. Ăn chữ. Và nếm vị ngọt của bóng đêm. Ngoài cái tên con điên, người ta còn bảo tôi là con câm nữa. Vì họ không nghe tiếng tôi bao giờ.

Thế rồi…mọi thứ bị đảo lộn. Cửa phòng tôi không đóng thường xuyên nữa. Họ không gọi tôi là điên, và cũng không gọi là câm như trước. M hay đến vào cuối tuần hoặc bất cứ ngày nào anh được nghỉ. M kêu ngột ngạt nên mỗi lần anh đến lại mở toang cửa, cả cửa sổ nữa. Ánh sáng thì sung sướng tràn vào vì chúng cũng thích không gian lạ. Cả xóm trọ lại có dịp xôn xao. Họ bàn tán, thì thầm, lén lút. Chỉ là tò mò thôi mà. Từ lâu tôi đã quen với từ “kệ” và từ “mặc” rồi.

M không cao to nhưng dễ nhìn, mang nét đẹp của một nghệ sĩ, hơi phong trần. Mà anh cũng có dáng dấp nghệ sĩ thật. M hát hay, lãng mạn và biết làm thơ. M cũng giỏi ngoại giao, chắc sẽ thành công với những công việc như hùng biện hay một việc gì đó đại loại như thế. Anh đến và nhanh chóng chiếm được cảm tình của cả dãy trọ. Họ quý anh, hay bắt chuyện với anh, và tôi chắc rằng họ cũng lấy làm lạ khi M yêu tôi. Một người như M mà lại đi yêu một con điên, không ngạc nhiên sao được.

Trước tôi, M đã từng chung sống với một người con gái khác. Anh không giấu tôi điều gì. Anh kể với tôi về tất cả và chau mày khi tôi không hề hỏi anh về bất cứ điều gì. Ừ! Có lẽ đó là phong cách của tôi. Nếu M muốn tôi biết những gì thuộc về anh thì chắc chắn sẽ kể thôi, chẳng cần phải đợi tôi hỏi. Tôi cũng chưa bao giờ có ý định sẽ hỏi anh một điều gì đó. Khác với mọi người, M không gọi tôi là con điên và con câm. M nói tôi là kẻ lập dị. Và nói M yêu tôi cũng chỉ vì thế – vì tôi là một kẻ lập dị. M bảo chỉ có tôi mới cho M cảm giác bình yên. M cần tôi và không thể sống thiếu tôi.

M đến thường xuyên hơn. Kể cho tôi nghe đủ thứ chuyện trên đời. M xin được nắm tay tôi. Rồi xin được ôm tôi. Nhưng chỉ trong chốc lát. M nói tôi là khúc gỗ di động. M về. Lần đầu tiên M hôn. Tôi khóc. M bảo tôi là giọt mưa. Chạm tay vào là vỡ vụn. M đi. Mỗi lần vuốt ve, M kêu tôi là tảng băng. M chạy…

Có lẽ giờ M đã tin một phần nào đó. Tôi từng nói với M tôi không biết yêu. M cười, ôm tôi và bảo anh sẽ làm cho em biết yêu. M chăm tôi như một đứa trẻ. Hơi độc đoán nhưng rất chu đáo. Chỉ có điều, M ghen kinh khủng. M kiểm soát toàn bộ tin nhắn, thư điện tử và thậm chí cả nhật ký của tôi nữa. Tôi không thích, nhưng cũng không phản ứng gì, để mặc M muốn làm gì anh thích. Có một điều nữa, M có lẽ là người có thể ngủ một cách dễ dàng và nhanh chóng nhất thế gian mà tôi từng gặp. Có lần tôi bị xỉu, nhưng M vẫn ngủ rất ngon lành. M vỗ vỗ vào lưng tôi, mắt nhắm. Và vài giây sau thì như cún con no sữa. Tôi không thích, nhưng cũng không phản ứng gì.

M vẽ ra trước mắt tôi bao kế hoạch cho tương lai, hoàn hảo như một lâu đài cát lộng lẫy. M theo đạo thiên chúa. Cứ mỗi chiều chủ nhật M thường chở tôi cùng đi lễ. Ngồi trong thánh đường, tôi lạc lõng và bối rối trước những cử chỉ và lời hát của mọi người. Nhưng tôi đã tin là có Chúa và Chúa ở trong lòng tôi. Tôi thích được đi lễ. Được quỳ trong thánh đường cùng M và nghe M, nghe mọi người cầu nguyện. M nói với tôi về giáo lý sáu tháng và cái bằng gì đó trước khi kết hôn với một người bên đạo. M nói bên lương của tôi tự do hơn. Còn tôi nghĩ bên giáo cũng thích đấy chứ, họ không cho vợ chồng li dị nhau.

M hỏi tôi em không bao giờ có chút ham muốn nào ư khi chúng tôi ở bên nhau. Tôi tròn xoe mắt nhìn M. Ham muốn của tôi là được vùi mình trong những cơn mưa. Tôi lao ra ngoài như một con điên thật sự mỗi khi trời mưa, bỏ mặc sự ngăn cản của M. M lại tin thêm một phần nào đó rằng tôi bị điên. Nhưng M lại bảo, M yêu cái điên của tôi.

Ba tháng sau tôi bỏ đi. Để lại trên bàn một lá thư và chìa khóa phòng trong hốc cây xương rồng trước cửa, nơi chắc chắn M sẽ tìm thấy. Tôi gửi tiền và nhờ M trả phòng giúp.

  

Căn phòng không rộng nhưng có gác. Ở đây yên tĩnh hơn nhiều so với chỗ cũ.

Tôi cắt tóc.

Chị chủ tiệm thở dài vì tiếc rẻ cho bộ tóc của tôi. Chị bảo nhìn đằng sau trông em giống con trai rồi đấy.

Dãy trọ này đặc biệt vì chỉ có hai phòng. Ông bà chủ đã ngoài tám mươi. Họ bảo họ thích yên tĩnh. Một phòng nữa cho con trai duy nhất của họ, nhưng tôi không bao giờ thấy cửa mở. Sau này bà kể anh ấy đã bỏ nhà đi. Ông bà không cho thuê, để đó chờ con về.

Cửa phòng tôi cũng không đóng như trước. Để mặc cho nắng và gió tràn vào. Có hôm cả mưa nữa. Không có ai gọi tôi là điên hay câm cả. Vì dãy trọ chỉ có mình tôi chứ mấy. Thi thoảng ông bà có qua phòng tôi chơi, kể những câu chuyện xa xưa và kỳ quặc, về con trai họ và về những chuyện mà không bao giờ có nội dung. Tôi không hiểu gì nhưng vẫn thích nghe. Có lần bà ôm tôi và xoa đầu: “con trai của mẹ, xem nào, trời đất, chỉ thấy toàn xương…”. Tôi nghĩ, chắc tại mái tóc con trai của tôi khiến bà lầm tưởng. Lâu lâu đi học về, tôi lại mua một ít trái cây, có khi vài lóc sữa biếu ông bà. Vì ông bà không lấy tiền phòng, mặc cho tôi đề nghị ông bà lấy một nửa.

Tôi nhảy nhót, nhí nhảnh như một đứa trẻ dưới cơn mưa. Chiều nay mưa xối xả, như trút nước. Tôi đưa tay hứng những giọt mưa. Tôi ăn mưa. Từng vốc, đã đầy. Giật mình khi nhìn qua cửa sổ. Ông bà đứng nhìn tôi, và khóc.

Ông kể trước đây, cứ mỗi lần trời mưa, con trai ông bà cũng đều chạy nhảy y như tôi lúc nãy, khi cười, khi lại khóc. Bà vào phòng, cầm cây dù trong tay. Bà đưa cho tôi và bảo: “Của nó đấy”. Bà kể trước đây con trai bà yêu một người, chị ấy cũng thích mưa lắm. Nhưng chị rất yếu, cứ mỗi lần dầm mưa lại bị ốm. Anh làm chiếc ô không màu. Mỗi lần trời mưa, anh lại che chiếc ô ấy trên đầu chị, anh nói để chị vẫn trong mưa, vẫn tắm mưa mà không bị ướt.

Thế rồi chị qua đời trong một lần tai nạn.

Anh bỏ nhà đi từ đó.

Ông bảo tôi phải che cây dù mỗi lần tắm mưa. Ông nói cháu vẫn nhìn thấy mưa, vẫn đang trong mưa và sẽ không bị ốm. Tôi bằng lòng. Ông bà cười, nụ cười như những đứa trẻ. Hồn nhiên đến lạ lùng…

Ông bà đứng ngắm tôi trong mưa qua cửa sổ, che chiếc dù không màu trong suốt. Nhảy nhót, nhí nhảnh, tôi nhìn ông bà, cùng cười. Tôi nghĩ mình đang điên, là một con điên. Chỉ riêng ông bà là chưa nói tôi điên bao giờ

BT: Vương Chi Lan

One comment

  1. Cái sự điên điên của nàng chẳng mấy ai hiểu được… nhưng ta thì hiểu được phần nào. Ngày trước ta cũng hay ”điên điên” như vậy lắm, có điều người ta không gọi là thằng điên mà là tên khác ” kẻ lạnh lùng”…
    Có sao đâu, cũng ”mặc”, cũng ”Kệ”. Quen rồi… ta thích mưa… nhưng chỉ mùa hè thôi… mưa làm nguội cái lóng trong lòng, rửa trôi những bụi bặm… ta thích gió hơn, thích nằm trên cỏ ngửa mặt nhìn trời xanh, ngắm những con diều ngược gió, thả hồn mình lên những cánh diều đó… tự hỏi rằng ” nếu ở trên cánh diều bay cao, liệu ta có nhìn thấy nàng không?… đó đó… lại bị hâm một tý rồi. bây giờ nhiều lúc ta muốn được hâm hâm như vậy cũng thật khó khăn…
    Ta thích nàng và yêu cái giọng văn của nàng… cố gắng viết nhiều nữa nhé… nếu có thể ta muốn được đọc tất cả những gì nàng viết….

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *