Home / Thơ / Ngược dốc – Lý Hữu Lương

Ngược dốc – Lý Hữu Lương

Nghiêng

Đường nghiêng
Phố nghiêng
Sa pa
và tôi nghiêng

Nhà thơ trẻ Lý Hữu Lương và Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều

Gieo bàn chân thả lên trời tình tự
vốc gùi sau lưng những người đàn bà dân tộc
như ngàn đôi mắt thầm lặng
đợi một tiếng gió gằn lên
quẫy mình trong sương sớm
Quanh tôi chảy trôi và đi nhanh như hạt bụi
dưới bầu trời đám mây tai tái mân mê những khuôn mặt không đọc được xúc cảm
Ai bảo họ đẹp
những người đàn bà bó chân và xòe hoa váy
mút kem ở chợ như một niềm hạnh phúc
một niềm hạnh phúc con con không thể bằng lòng hơn

Phố nằm nghiêng
Ta vẫn nằm nghiêng
khỏa đời mình
lên bất tận
Nghiêng….

05.2013

 

Ngược dốc

Khúc
quanh co
mặt
chạm
mặt
bản tình ca những tiếng ngáy.

đàn ông say rượu quảy gánh mùa qua dốc
đàn bà nằm ngửa phơi váy giữa hừng đông!

Rào đá bờ nghiêng
thung vàng
mây ngược
chênh chao tháp đá

Quýnh quáng
lả lơi
nụ cười văn vắt
say ngượng say ngùng chiều mưa gạo
mùa đường hoa non đổ trắng trời…

Người đàn bà
cõng trăng đỉnh Cô – San

Lưng cong
cong lưỡi liềm
Môi cong
cong lưỡi liềm

Người đàn bà quấn chân xà cạp
cõng trăng lên đỉnh trời!

Trăng đựng trong ống bương
Trăng nằm nghiêng lưng váy áo

Trăng vỡ oà mồ hôi
giọt sóng sánh
bồng bềnh
bung biêng
chao nghiêng tóc gió.
Loài thú động tình, mắt sáng lân tinh
Liếm từng giọt trời rơi vãi!
Mùa nhọc nhằn lùi sâu
thăm thẳm…

Người đàn bà xà cạp quấn chân
ụp cả vầng trăng vào lu nước
trăng lăn tăn
cười…
sau đôi mắt.

những người đàn bà
họ đang duỗi dài chân trước cửa…

…gà rừng gáy sâu thăm thẳm
Trăng hạn đói rang sấp ngửa nền trời!!!

02.2012

Miên man

Ngày
Mùa
Keo kiệt như mụ nạ dòng
Lớt phớt tình non trên đầu môi nặng trĩu

Dòng người trảy gánh
Xa xăm nắng về

Như vạn thói quen tiền lệ
nụ cười nghiêng bụm khói tẩu dài

Đau và dại
Bước chân của Người
xiên qua những bờ lau lách

Đàn ông cầm gậy và bươn bả chọc
đi sau và mải miết
từng hạt đàn bà nuôi vùng sự sống!

Miên man
Ngày

Nắng
ở truồng!

Chợ tình nay mở ở đâu

Ấm quai
ống điếu cày
và đụn cát trắng làm chứng nhân
cho ngày thoát xác gỗ
bê tông mọc lên mắt phố
hòa phẩm màu là bức tranh
không (hoặc) hợp điệu
tay họa sĩ không (có) thể là thiên tài?

Về đâu
vòng van tưởng tượng
thung lũng mây này
vẫn xoay gió xô vượt cây.

Về đâu đây
đôi chân ngựa trắng?

Đêm đêm
cát xây thành
bò qua ngọn samu tiếng khèn gọi bạn
ơi chợ tình
nay mở ở đâu?

Quần bò áo hai dây
em vào ca ‘‘dịch vụ”
Chợ tình
ngồi chép miệng sau lưng…

BT: Vương Chi Lan

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *