Home / Ngày lạ – Nguyễn Thánh Ngã

Ngày lạ – Nguyễn Thánh Ngã

TG: Nguyễn Thánh Ngã

BÌNH THƯỜNG

Sống không tham giận, kiêu căng
Mỉm cười với những phủ phàng chông gai
Thân tâm chẳng oán trách ai
Yêu thương cây cỏ, muôn loài chúng sinh

Là thương mà chẳng lụy tình
Để tâm bất động nhục vinh lẽ thường
Vượt qua danh lợi tai ương
Chan hòa, chọn một bình thường mà thôi !

 

MƯA ĐẦU MÙA (2.2 AL)

tháng hai
mưa đầu mùa se sẩy
mặt đất khát bốc hơi nắng quái rối bời…

từng hạt
từng hạt
lột mặt nạ
con đường nhựa

những bàn tay khô khốc
héo rủ
cố kéo lấy hạt nước
như kéo lấy sự sống mong manh

gió cuốn như lực hút từ nơi xa thẳm
rền vang trong cô đơn
những ngôi nhà rên xiết

con đường làng co dúm
dép rách quai

mưa mưa mưa
mưa chỉ là giọt nước mắt
khóc cái nắng chang chang đỏ quạch môi làng

dầu mùa
con quạ đen bay về thành phố
bỏ lại sau lưng
tiếng gọi nhuộm đỏ những linh hồn

đàn bò đi trong nỗi nhớ
cánh đồng biệt tích màu xanh

và niềm mưa tuôn mong mỏi
tưới đẫm vai người
cho khao khát đồng hoang

tôi đi hứng mưa
mang theo nỗi buồn gay gắt
chợt nghe giữa thiên nhiên một tiếng kêu dài…

Lâm Hà 13.3.2013

CẢNH THÁC VOI

Ầm ào thác đổ giữa hoang sơ
Hoa nước bay bay trắng bãi bờ
Hang động rêu phong mờ cổ tích
Đàn Voi hóa đá tưởng như mơ
Tiếng chuông Linh Ẩn lay sương sớm
Lời kệ từ bi vén bụi mờ
Chợt hiện cầu vồng cong bảy sắc
Nụ cười Di Lặc hóa bài thơ !

 

NGÀY LẠ

Ngày như con nhím hoang
Xù lông nhọn hoắc

Ngày như con sâu đo
Đu đưa trên sợi tơ ánh sáng

Chiếc cầu treo gió thẳng đứng
Vách núi cong
Bầu trời ngược

Sương miền núi ra ràng
Cây âm thanh mở mắt
Bầy kiến rung chuông trên nắp hoa

Khi những đám mây tỉnh dậy
Trùm lên mọi con đường
Thời gian đọng giọt mù sương

Ngày rơi,
trong vắt
Không sáng tối
Không chiều đi

Và không tắt…

N.T.N — tại THƠ NGUYÊN TIÊU 2013.

 

LỄ TÌNH YÊU

Valentine cho em
Một ngày đầy hoa và những lời mật ngọt
Ngày em nở nụ cười đẹp nhất trần gian

Rất nhiều hoa hồng
Rất nhiều thỏi chocolate
Và rất nhiều ánh mắt

Ấy là ngày ngưỡng mộ tình yêu !

Có biết bao kẻ theo em
Có biết bao lời tán tụng
Có biết bao quà tặng đắt tiền

Anh,
Một gã đàn ông lặng lẽ
Chỉ trao cho em nước da rám nắng
Và cánh đồng mùa xuân hoang hoải luống cày

Hái một đóa quỳ nở muộn
Xin tặng em làm lễ tình yêu…

CƠN GIÓ MANG NỖI BUỒN CHÍN RỤNG

tôi là gió
thổi qua đời em làm rối những muộn màng
em là cúc
nở cho đời những đóa mùa hờn dỗi

chỉ có nắng lung liêng làm bà mối
và mưa ướt mi làm bà đỡ cuộc tình
ngọn gió buồn em biết
gã là tôi
bay khắp nẻo mà không hề có nẻo
để quay về nhìn thuở cúc vàng hoa

hoa vẫn nở
trong cổng tường vôi khép
ngóng qua rào thương nhớ đám mây bay
em có biết
thà em làm vạt cỏ
nở cho đời hoang dại đóa không tên

uống hạt sương của bóng tối mù lòa
lại trong sáng giữa bình minh hào sảng
nắng cỏ cháy giữa mùa hè lực lưỡng
lại bừng xanh bất tận một mai xuân

con dế khóc
là tiếng đàn trực cảm
hay con sâu đội lốt gã lụy tình
em hóa bướm
hay nỗi buồn hóa bướm
bay trong đời em biết
gã là tôi

là cơn gió mang nỗi buồn chín rụng
mọc lên mầm xanh biếc để bay đi…

CHUỒN CHUỒN XANH

Sáng nay có chú chuồn chuồn kim
ghé vào nhà ta
ngồi thiền xanh, rồi bay đi

Ta chụp hình lưu lại
sự bất động vô bờ trong mắt nó
từ đỉnh màu như không

Những đôi chân không muốn bay
Những đôi cánh không muốn đậu
Vậy mà bay, mà đậu, mà bất ngờ thấp tháy…

Còn chiếc đuôi hờ hững
là bánh lái mà không lái
con tàu chuồn chuồn ngang dọc

Cứ bay,
giữa sóng đời tự do…
1.1.2013 

 

NHỚ CÔ GIÁO CŨ VÀ TIẾNG ĐÀN THÙNG

* nhớ cô Tuyết Lan ( em gái cố NS Lê Uyên Phương)

Nhớ cô và tiếng đàn cũ
Cô hát cho chúng em nghe
Cô đàn nhịp chân trên ghế
Trò xưa vẫn nhớ ” Hè về…”

Trời hồng và nắng trong veo
Nỗi buồn tròn đôi ngón móc
Niềm vui đồng ruộng đã gieo
Dây đàn bừng lên nốt ngọc

Học trò trường quận khắc khoải
Nỗi lòng chìm xuống âm giai
Giọng cô cao cung lặng sáng
Thuyền xa trôi trên sông dài…

Bây giờ đàn xưa đã tuổi
Âm thanh trẻ mãi không già
Trò đà năm dòng thăng giáng
Bổng trầm gợi nhớ người xa…

 BT: Vương Chi Lan

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *