Home / Thơ / Nắng trong đêm – Nguyễn Thị Ánh Huỳnh

Nắng trong đêm – Nguyễn Thị Ánh Huỳnh

Nắng ngủ hoe hoe
Bóng tối
Em ngon giấc
Mặc chiêm bao thức
Đêm
Anh vẫn chạy trong em thình thịch

Nhà thơ Nguyễn Thị Ánh Huỳnh
Nhà thơ Nguyễn Thị Ánh Huỳnh

 

LÊN ĐỒI CÁT

Bỗng dưng trời thấp đất cao
Thì ra sa mạc kéo nhau lập đồi
Cát và cát với cát thôi
Biển trưa thức giữa vô hồi cát ngân
Thì xin mỏi rã một lần
Leo lên xem cát trần thân thế nào

Bắt đầu từ những lao xao
Lung linh cát dựng hàng rào thạch anh
Trèo lên tới góc bức tranh
Dấu chân ta khắc mong manh họa đồ
Mưa nào thấm hết nhấp nhô
Mà chân chèo sóng chèo hồ ngược xuôi
Những gì đang trợt đang chuồi
Mốt mai biết có ủ vùi bên trong?

Giã từ ồn ã phố đông
Tìm về cát vắng để không lạc đường
Tay xòe hột cát đơn phương
Gặp vàng đỏ tím xanh dương mặt trời
Uống dòng sữa nắng trên môi
Nụ hôn gió cát nhận người làm con
Trưa nay chạm đỉnh trời tròn
Nghe muôn bất trắc không còn đuổi theo!

 

1488054_1535530760024922_8444070584152657160_n

 

XUỐNG DỐC CẦU

Dốc cầu xuống biến ta thành chim én
Lượn ngang tầm cao vút tòa nhà
Ấy là lúc bờ sông trắng tóc
Ù ù đợt sóng chạy theo ra

Bỗng nhòe trước mắt
Úa vàng dã quỳ
Mặt trời tan nát
Ngựa vằn đợi chi

Là cùng lúc vừa bay vừa bỏ lại
Chạng vạng chiều đèn thắp ở nhà sau…
Sân nước ngập cháu bơi với nắng…
Người muôn cũ về thăm thanh vắng…
Cây móng bò chỗ má nghỉ mới ra bông…

Thôi dừng lại dốc đời yên ả
Trước mặt là tất thảy những gì
Chưa hẳn giống sau lưng!

 

hoa

 

BÔNG TÍM THƯƠNG AI

Sài Gòn – nơi chị cắt rốn
nhưng linh hồn chị chôn nhau
ở Cần Đước
sông Vàm Cỏ làm bà đỡ
ngày má sinh con

gió thổi rách tàu dừa
Long An
con cá kèo thương dân
hơn mọi vì vua chúa
Kinh Nước Mặn
đêm nay say muối
mê mẩn tiếng đờn cò
quên lặn vầng trăng

miệt vườn
trâu bò đi
bờ cỏ cũng theo đi
dề lục bình tốt phước
bông tím thương ai đầy sông

ếch kêu
làm lúa bật đòng
hột sương ngậm sữa
chợt nghe câu vọng cổ
ai quên lấy chồng

ngày sống với phố
đêm đêm
sống với miệt vườn
mơ thấy con cò
ngoài vàm
đứng một chân
nhớ vợ…

 

đờn cò

 

NẮNG TRONG ĐÊM

Đêm
Mặt trời ngủ
Mà nắng thức

Nắng đau hồn đom đóm
Nắng buồn tình lân tinh
Nắng u hoài trăng sao
Nắng cồn cào đèn điện

Nắng rực mai vàng
Nắng tím bầm ớt chín
Đêm nắng riu riu hoa cải ngồng
Lá bàng ủ rục lửa than

Nắng ngủ hoe hoe
Bóng tối
Em ngon giấc
Mặc chiêm bao thức
Đêm
Anh vẫn chạy trong em thình thịch

Đêm ơi
Nắng hoá thân bí ẩn
Khuya về trồng giấc ngủ em xanh
Có con chim từ quy
Khắc khoải
Gọi mùa mở cửa tình lành!

 

chim từ quy

 

BÀI THƠ CHƯA GỞI

Gió về da diết
Thổi mùa trắng tênh
Ta tìm mảnh khuyết
Ghép dùm trăng vênh

Bài thơ chưa đặt tên
Đã thành trăm năm tuổi
Bài thơ chưa kịp gởi
Người đã thành kẻ xa

Thôi mình đọc mình nghe
Cắn khô và mưa lũ
Lật tay dòng ô ly
Chạm gờ năm tháng cũ

Nhà ga nào tiễn biệt
Mà đi không có về
Dọn ngăn lòng cất lại
Tựa bài thơ vô đề.

1150881_150961565109363_1919347153_n

 

Biên tập: Vương Chi Lan

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *