Home / Truyện ngắn / Mùa quỷ hành – Cao Nguyệt Nguyên

Mùa quỷ hành – Cao Nguyệt Nguyên

Những tiếng lịch kịch ở trong buồng vọng ra làm hắn thấy bứt rứt khó chịu. Hơi thở như muốn nén lại dè dặt hơn, thì tiếng giường nan kêu cót két lại lọt thỏm vào đêm nghe trống hoắc rền rĩ. Khoa vớ lấy chiếc chăn đã sờn quấn lên đầu, cố ngủ nhưng vẫn không nhắm mắt được. Bụng hầm hầm nóng, nóng cứ như là uống rượu, sờ xuống đũng quần đã ướt xâm xấp, quẹt ngang lên bức tường thành một vệt thẳng nhơn nhớt. Nhớ đến cảnh lũ gà trống đạp mái, một kiểu làm tình mềm mại. Hắn đưa bàn tay chai sần lên sờ sờ quanh cổ, rồi lên cằm, lên mặt, một cảm giác rờn rợn chạy dọc sống lưng.
Những vết sẹo cũ chưa kịp lành thì vết mới đã bung ra, cái vết ở gần mang tai chắc là sâu nhất, thủng hẳn một lỗ. Đôi hai bàn tay úp lên khuôn mặt, gió từ đông, tây, nam, bắc ở đâu chẳng biết đã luồn vào trong cửa sổ, mùi gió nồng nồng chắc là sắp mưa. Những mảng thịt trên người bắt đầu ngứa âm ỉ. Hắn sợ mùa mưa giống như người ta sợ đói. Mùa mưa, hắn sẽ biến thành quỷ, trong các loài quỷ thì chắc người ta sẽ xếp hắn vào loại quỷ hiền vì quỷ chỉ có khuôn mặt đáng sợ chứ chưa ăn thịt ai bao giờ. Nhớ lại những đêm mưa rừng xối xả, đất như lở dưới chân nhưng quỷ vẫn lao vào rừng, vào khoảng không vô tận để gào thét. Máu chảy theo mưa gội gột hết trên khuôn mặt khó gọi tên cho được.
– Này, anh gì ơi. Đứa con gái nghịch nước ở chân suối Mèng Đeng, có nụ cười tươi như hoa dẻ vàng ấy bắt chuyện.
Hắn không quay đầu lại, nhưng bước chân lần chần khi nghe tiếng nói trong vắt từ phía sau cất lên.
– Sao mà cứ trùm cái mũ kín bưng như là ngáo ộp thế?
À, thì ra không phải là gái làng mình rồi. Đàn bà con gái làng Sông Khoai này có ai mà không biết thằng Khoa mặt quỷ đâu, ai mà không chạy bán sống bán chết khi nhìn thấy dáng hắn vác củi ngang qua đèo Bẩy. Hắn quay đầu lại nhìn.
– Hỏi gì?
Giọng rè rè, ngạc nhiên với chính giọng nói của mình. Có lẽ lâu quá không nói chuyện, cũng may là hắn không quên mất tiếng nói, dù rằng bây giờ thứ tiếng không còn giống tiếng người là mấy. Thế mà đứa con gái xinh kia vẫn cứ cười tươi như không biết sợ là gì.
– Có biết ở đâu có củ mài không? Chỉ cho tôi với.
– Kia.
Hắn đưa tay chỉ lên đỉnh núi con Rếp rồi rảo bước. Phải đi thôi. Hắn tự nhủ lòng thế mặc dù vẫn còn muốn nhìn đứa con gái làng xa kia. Hắn rẽ vào một con đường mòn tắt qua hốc khe Chàm rồi lặng im trong bối cây. Tiếng sáo trôi trên sương, lách qua những cánh dẻ vàng. Dìu dặt. Đứa con gái lần theo tiếng sáo, bầu ngực đẫy đà khuất sau làn áo mỏng đã bị lớp sương đêm trên tán lá rừng ướt nhẹt dính sát vào người. Hắn thấy ruột gan cồn cào khó tả…
“Choang.” Hắn nghiêng người, gác một chân lên bậc cửa sổ thì chạm phải cái cốc mỏng ở trên đó. Âm thanh trong nhà im bặt. Gương mặt đứa con gái vụt biến mất… Hắn trở dậy xỏ dép đi ra ngoài. Hắn đi đâu? Chẳng biết, cứ đi, đôi chân đưa đi đâu thì hắn sẽ đi đấy. Đôi chân không chịu sự chỉ đạo của cái đầu. Mà chắc là lâu rồi đã như thế, hắn đi một cách vô định.
Lấy cây sáo trên vách giắt vào cạp quần, bước ra ngoài. Đôi lúc hắn mong đôi chân bước sai nhịp, vào chỗ đất lở ven triền núi. Đấy là lúc hắn mong chờ cái chết đến. Bây giờ hắn đã không còn phải trói chặt chân tay khi cơn quỷ hành đến nữa, hắn đã tự tìm được cách chịu đau tốt nhất cho mình.
Lặng im.
Tiếng rừng gọi. Xa, nhưng mà quen thuộc hơn tiếng gà gáy té tát trong làng. Biết đâu rừng mới là nhà của hắn. Hắn đã đủ lớn để biết sự xuất hiện của hắn trên cuộc đời này là khổ. Mẹ hắn cứ phải cố dành cho hắn những nụ cười chắt chiu, tươi tỉnh trước mặt, nhưng đêm nào cũng lén khóc dưới bếp.


Nỗi đau của một người đàn bà đẻ ra quỷ.
Người đàn bà mỗi lần ra ngoài phải sập cái nón xuống ngang mặt, lấm lút đi sớm về tối. Tất cả họ hàng đã không còn tới nhà này từ mấy năm nay rồi. Căn nhà dưới chân đồi cứ trống hoe, tiêu điều đến lạ. Mệt, chẳng muốn nghĩ nữa. Chân đã đến con suối. Nước lạnh. Hắn ngồi trên tảng đá mài. Đội cái mũ lên đầu. Mùi thơm thoang thoảng, xộc qua lần vải thô dầy đi vào cánh mũi. Mùi thơm vấn vít đu đưa trong đầu, cảm giác mê man rợn ngợp. Tiếng nước tí tách từ trên lá rơi xuống nhẹ như có một bàn tay thon mềm đang rẽ lối đi xuống. Không quá hồi hộp nhưng hắn thích cái cảm giác mới lạ này.
– Đợi lâu chưa?
Hắn giật mình. Là đứa con gái đẹp. Trời còn tối. Đứa con gái đến gần hơn, nhìn không rõ. Mờ ảo, như có một lớp sương bao phủ quanh tấm thân con gái.
– Sao đi giờ này?
Hắn cố gắng cất tiếng dài hơn mọi khi, giống tiếng người hơn.
– Đi lấy củ mài.
Hắn chỉ tay lên dãy núi con Rếp. Đôi mắt lặng ngắt, hơi núi phả xuống. Đứa con gái lội nước, không phát ra tiếng động, đi theo hướng hắn chỉ.
– Hượm cái.
Đứa con gái hình như mỉm cười.
– Sớm. Ngồi đây đã.
Sao hôm nay hắn lạ thế, tự nhiên nói có duyên, có ý tứ, vội vàng cụp đôi mắt xuống. Đứa con gái không nói gì, ngồi xuống hòn đá. Gần lắm nhưng không nhìn thấy rõ, dù đôi mắt hắn đã quen với đêm. Nhìn đêm như ban ngày thì cũng không nhìn thấy rõ được. Mùi thơm thoang thoảng vấn vít trong sương…
– Này.
Hắn ngắt một bông hoa dẻ đưa cho đứa con gái. Đứa con gái nhận lấy rồi đưa lên ngang mặt xoay xoay thành hình tròn giống như cái đèn lồng nhỏ tý.
Hắn đưa cây sáo lên miệng. Lãng đãng. Ngập ngừng. Mỏng và thanh giống như tiếng bước chân rất lướt nhẹ trên mặt nước. Giống như tiếng chim rừng vỗ cánh vút thẳng lên bầu trời còn sâm sẩm tối. Mơ hồ. Huyễn hoặc. Tiếng sáo vờn quanh, đoạn trùng xuống như sắp sửa nuốt trọn làn môi hồng thì lại tan ra. Lạc lõng. Tiếng sáo chạy theo vòng xoáy của những cánh hoa dẻ. Những cánh dẻ rơi chầm chậm. Máu tứa…


Tiếng người đi lấy măng rừng đã vang đâu đây rất gần. Bật dậy, một cảm giác mơ hồ. Hắn nhìn quanh quẩn. Đứa con gái đã đi từ lúc nào chẳng biết. Trên tảng đá vẫn còn bông hoa dẻ vàng sọng thơm lừng. Lớt phớt những hạt mưa bụi, không phải là mưa đá rào rạt. Mưa tháng Bẩy lêu rêu mà ướt át đến bực mình. Hắn về nhà. Cuối cùng thì cũng phải về nhà, đi đâu được. Nhà kia rồi, lửa đã nhen ấm bếp. Qua mùi khói nồng nồng hắn có thể phân biệt được món ăn, canh cà chua. Thì vẫn vậy, ngày nào hắn cũng quen nhìn thấy cái bát chiêu sứt miệng sóng sánh. Vàng suộm. Nao lòng…
Đến ngõ, trong nhà vẫn yên, bố đang ngồi đan giậm ở mé hiên, mẹ hắn đang lúi húi nấu cơm dưới bếp. Chẳng ai biết hắn đi từ nửa đêm, hoặc là đã quen rồi. Mẹ quay đầu ra mỉm cười với hắn. Tháo chiếc mũ sụp, mặt rơm rớm máu. Vành tay áo quệt vội.
Dạo này hắn nhận thấy một sự hoang hoải chán chường của chính mình. Hắn đang chờ đợi điều gì đó xảy ra. Ăn ít hơn, hay ngồi ngóng gió rồi rít lên những tiếng gầm gào nho nhỏ trong cổ họng. Bắt đầu từ cái ngày ông Lùng uống rượu say dưới quán nhà Tư Béo, say đến mức chết vật dưới sàn nhà, thổ ra mật xanh mật đỏ. Người ta bảo phải gọi thằng Khoa xuống mà cõng bố về chứ mẹ hắn không dìu nổi. Những tiếng xì xào, tiếng cười khúc khích, tiếng trẻ con đùn đẩy nhau với ánh mắt sợ xanh lét lần lượt chui vào trong tai rồi cứ ở yên đấy không ra được. Hắn cõng bố trên lưng, miệng ông Lùng lều phều những câu không nghe rõ. Mẹ hắn đi phía sau, đầu hơi cúi xuống, âm thầm gạt nước mắt, tay còn cầm đôi dép đã gần đứt của chồng.
Ăn ít, ngủ ít, đợt mưa này máu sẽ theo những luồng tay cào cấu mà trào ra hết. Hắn sẽ chết. Chết một cách chính thức cả ở thể xác lẫn tâm can, sẽ nhẹ nhàng hơn nếu người ta chỉ chết ở thể xác. Hắn muốn quên tất cả mọi chuyện, muốn giải thoát cho tất cả những ai đang khổ vì hắn.
Mưng mức.
Hắn nghĩ đến mong muốn cuối cùng. Làm sao mà khuôn mặt trở thành mặt người được? Những âm thanh hỗn tạp mà bấy nhiêu ngày qua đọng lại trong tai hắn giờ đồng loạt vọng ra. Tiếng thét thất thanh của mấy đứa gái làng khi nhìn thấy hắn ở chân dốc, tiếng trẻ con ré lên, tiếng khóc tức tưởi hoà chung với tiếng gió thốc lên đập vào vách núi mỗi đêm, tiếng gào như cứa rách không gian khi hắn bị quỷ hành… Tất cả buốt nhói, mệt mỏi. Hắn ôm đầu quằn quại. Một âm thanh nho nhỏ lách ra từ hỗn tạp âm thanh ấy. Đúng rồi. Đấy là tiếng lịch kịch từ buồng trong vọng ra, mỗi lúc một rõ hơn, vừa rền vừa nhẹ.
Hắn cũng muốn làm ra cái âm thanh ấy. Hắn luồn tay vào trong quần. Mọi thứ vẫn ổn, có nghĩa hắn vẫn là đàn ông, là giống đực đích thực. Hắn chỉ khác những thằng đàn ông khác ở khuôn mặt thôi. Một lần cũng được, có ai giúp hắn không?
– Này.
Hắn giật mình.
– Hôm nào cũng xuống suối à?
Bàn chân hắn vừa chạm xuống nước thì tiếng nói trong trẻo ấy cất lên. Hắn nhìn quanh. Đứa con gái đẹp lẫn trong sương đang tắm. Hắn chững người lại, định quay đi.
– Không thích xem đàn bà tắm à?
Đứa con gái cười.
– Thích…
Hắn ngập ngừng.
– Thì ngồi đấy mà xem.
Hắn ngồi xem thật. Bầu ngực đứa con gái nở ra trong làn khói, bồng bềnh như ảo như thực. Đôi bàn tay thon nhẹ vục nước, đôi bờ vai láng nước. Hắn nằm xuống tảng đá, luống cuống khi thấy mình ướt át. Đứa con gái cười thành tiếng. Kệ. Hắn vẫn nhìn. Đây rồi. Hắn lại thổi sáo. Cái bài mà đứa con gái vẫn thích. Một điệu nhạc không có đầu cũng không có cuối vừa trầm uất lại vừa thanh mảnh…
– Thằng Khoa quỷ làm gì ở đây nhỉ? Lần nào đi cũng gặp.
Tiếng những người đàn ông ồ ồ cất lên. Một cái chớp mắt. Hắn không nhìn thấy gì nữa. Mùi con gái vẫn còn đây, ướt át…
– Nhìn nó kìa, còn nằm đấy mà phủ hoa dẻ lên người. Bệnh quá.
– Không bệnh thì đã chẳng là quỷ. Mà cẩn thận, lội qua chỗ nó bị lây thì chết.
Hắn nhìn xuống thân mình. Những cánh hoa dẻ vàng rắc dày trên người. Bộ quần áo của hắn đâu? Ai lột hết ra thế này? Hắn xấu hổ vơ vội đống quần áo chạy biến vào rừng.
Cái chuyện thằng Khoa quỷ trần truồng nằm bên bờ suối được cả làng biết. Một đồn mười, mười đồn trăm, cứ thế người ta bàn tán. Đừng có mà đi đêm đi hôm qua suối, gặp thằng Khoa quỷ thì tàn một đời, rồi cái mặt của nó mà vờn vào đâu thì ngứa rách thịt ra ở đấy. Người làng đã sợ hắn nay còn sợ hơn.
– Mày đừng có làm thế?
Ông Lùng vục đầu bên chiếc phản gỗ, mùi rượu bay khắp phòng. Đôi mắt đờ đẫn của ông nhìn thằng con tội nghiệp. Cái nhìn vừa có sự hằn học giận dữ, vừa thương.
– Thôi ông.
Bà Lùng can. Mắt đã lưng lưng nước.
Hắn chán rồi, hắn chán nhìn thấy nước mắt lúc nào cũng chực trào ra trong đôi mắt nâu buồn thăm thẳm ấy. Hắn ngồi trong góc nhà, tay khoanh trên gối. Khuôn mặt đã bị khuất lấp hết, chỉ còn nhìn thấy một đôi mắt gần như đã tê dại.
– Phải nói cho nó biết. Có thế nào cũng đừng có làm hại người ta. Có…là quỷ thì cũng không…
Ông Lùng chao chao chén rượu.
– Đã biết con nó làm gì đâu mà chửi nó.
– Người ta nói đấy thôi, người ta nói ầm lên đấy. Rằng… Nó trần truồng dưới suối, chờ đàn bà đi qua, nó hái hoa dẻ phủ lên người.
– Thì làm sao?
Bà Lùng khóc.
– Thì cấm.
Ông Lùng nhìn thằng con, giận dữ.
– Từ mai. Cấm đi ra khỏi cửa.
Cấm đoán chẳng có tác dụng gì. Hắn vẫn đi vào lúc nửa đêm. Vẫn ngồi bên suối, mơ màng hái hoa dẻ. Đứa con gái đẹp kia giống như một liều thuốc làm cho hắn đê mê, mệt rã rời đấy nhưng mà thích.
Tiếng vặn thừng kêu cót két, ông Lùng đã chuẩn bị sẵn mấy sợi dây ở ngoài thềm. Vừa thấy dáng hắn về ông đã cười, nụ cười méo xệch. Chẳng cần phải dùng sức, mà cuối cùng thì hắn cũng không thể dùng sức để vằng lại bố mẹ mình được. Khi ông Lùng dồn hết sức túm chặt tay hắn để tròng vào đầu dây thì thấy giật mình vì tay hắn mềm nhũn như bún vậy. Ông Lùng vừa thiết chặt tay con vào sợi dây vừa khóc nức nở. Khuôn mặt méo mó đau đớn. Hắn không khóc, không gào, mà lặng lẽ kéo sợi dây vào trong xó nhà ngồi. Đầu cúi xuống nhẫn nhục, chịu đựng như một con chó biết mình sai. Căn nhà lặng như ngôi nhà chết.
Một ngày, hai ngày… Đủ để hắn biết trong căn nhà chết này chuẩn bị có sự hiện diện của một sinh linh mới. Hắn thấy trống rỗng nhiều hơn là hy vọng, hắn sợ nhìn vào cái bụng lùm lùm của mẹ. Hắn nghiêm khắc với ánh mắt của chính mình. Biết đầu đôi mắt hắn lại ám ảnh bào thai đang được hình thành kia. Đã đến lúc hắn chuẩn bị ra đi rồi, đáng lẽ hắn nên mừng mới phải. Hắn từ chối thức ăn và nước uống. Đôi môi hơi dày bợt hẳn ra, khô nẻ, những vết sẹo ngang dọc tím tái dần trở lại. Hắn cảm thấy cái chết đang đến dần. Cái chết xâm lấn từ đôi tay rã rời, đôi chân tê dại, khuôn mặt, cái bụng, rồi cả chỗ đàn ông của hắn nữa. Mệt mỏi, không còn nghĩ đến cặp vú thây lẩy của đứa con gái đẹp đấy nữa, chỉ có mùi hoa dẻ từ suối bay vào làm hắn nhớ…
Mà đứa con gái ấy có mùi thơm của hoa dẻ, thế thì mùi thơm kia là mùi của hoa hay là mùi của đứa con gái? Cây sáo vẫn trên vách nhà. Hắn rướn người, giằng sợi dây thừng để với lấy. Hắn đưa cây sáo lên miệng, những ngón tay cử động khó nhọc. Tiếng sáo như gọi về một nơi xa xăm. Vô vọng nhưng không oán trách hay thù hận. Chỉ là tiếng lạc loài nửa muốn níu kéo nửa buông xuôi. Ôi chao! Sao đầu hắn đau thế này. Hắn lim dim mắt. Tiếng lịch kịch vang vọng đâu đây chen lẫn vào tiếng sáo và có phần lấn át hơn…


Hắn lùi sâu vào góc tường. Tiếng gọi trong trẻo rất gần, đuổi theo hắn. Hắn hướng đôi mắt nhìn ra khe cửa sổ bé tí xuống suối. Đứa con gái đã nghe thấy tiếng sáo của hắn? Thấy mùi thơm thoang thoảng của đứa con gái vương trên áo mình. Chết mất. Hắn không chịu nổi nữa, nằm lăn ra đất. Mắt hắn đờ dại, miệng há hốc. Tiếng lịch kịch…
Hắn giật đứt sợi dây.
Bờ suối vắng hoe, một chút sương sớm vẫn còn vương trên làn nước. Một vài bông hoa dẻ đã bắt đầu tàn, cánh hoa trôi theo làn nước.
– Có ai không?
Hắn cất giọng rè rè, vẻ run sợ. Có tiếng cười rất khẽ từ trong bối cây dẻ. Hắn bò đến gần, lật mấy tấm lá.
– Có ai không?
Tiếng nước chảy róc rách.
– Ở đâu có củ mài…
Hắn giật mình quay lại. Là đứa con gái đẹp có mùi hoa dẻ. Hắn luống cuống lấy chiếc mũ định ụp lên đầu, nhưng bị đứa con gái giật lấy. Úp hai bàn tay che mặt. Đứa con gái rất gần nhưng lại rất xa. Hắn không nhìn rõ mặt.
– Đưa đây.
Hắn gào lên định giằng lấy cái mũ. Đứa con gái ném lên bầu trời còn sẫm. Cái mũ mất hút.
– Anh không cần phải che đâu, tôi biết mặt anh rồi. Cứ bỏ tay ra.
Hắn sững sờ buông đôi bàn tay ra.
– Tôi đến để giúp anh.
– Giúp gì?
– Thành một người đàn ông…
– Tôi là quỷ.
Tiếng đứa con gái rất nhẹ.
– Được mà.
Hắn không nói gì. Lặng lẽ đưa sáo lên miệng, đăm đăm nhìn vào làn nước lạnh hơi sương. Chua chát. Hoảng loạn. Tấm thân mềm của đứa con gái hiện dần trong sương, càng lúc càng rõ hơn. Gần hơn. Tiếng sáo xa vời, bay chạy. Bước chân của đứa con gái đến gần hơn chút nữa. Mông lung. Hắn nhắm mắt. Một giọt nước long lanh như sương tràn ra. Nghiêng một chút. Nước mắt chảy dọc sống mũi rớt vào cây sáo…
Những lớp rêu xanh mướt đã dầy thêm giờ mịn như một lớp đệm quý giá. Lần đầu tiên hắn tiếp xúc với cơ thể đàn bà, ngỡ ngàng khi cảm nhận thấy sự khác biệt rõ nét về giới tính. Hắn nhẹ nhàng, tỉ mỉ khi chạm vào làn da của đứa con gái. Lớp đệm nhung đã bị vày vò nát, đấy cũng là lúc hắn mệt nhoài. Hắn nằm vật ra, ngửa mặt lên trời bằng ánh mắt sung sướng. Đứa con gái chạy vào khóm cây dẻ. Hắn đuổi theo vòng tay qua eo đứa con gái. Vụt biến mất. Trong vòng tay hắn lúc này là một cây dẻ, với những bông hoa màu hơi tía.
– Lần này phải cố lên bà nhá.
Ông Lùng đứng ở ngoài hè, thỉnh thoảng lại thấp thỏm định bước vào trong buồng nhưng bà đỡ ngăn lại. Việc đàn bà con gái, ai lại thế. Thì thôi, ông đứng đấy vậy. Đôi bàn tay cứ đan vào nhau phát ra từng tiếng răng rắc. Ông chẳng hơi sức đâu mà nhòm ngó đến thằng con trai nữa. Hắn vẫn nằm đấy thôi, đi đâu được. Ối. Một tiếng thất thanh của mụ đỡ vọng ra. Bà Lùng nín bặt, không kêu được một hơi nào nữa.
– Sao lại thế này? Người hay…
Ông Lùng chạy vào giường vợ. Đứa trẻ còn đang dính dơm dớp. Cái rốn chưa kịp cắt. Chỉ có cái miệng nhóp nhép, nhóp nhép. Đứa bé gái, đúng là đứa bé gái thật. Ông Lùng vịn vào cây cột nhà để khỏi ngã. Chân tay bủn rủn như bị hút hết sức lực.
– Thế lại khổ rồi…
Chớp nhoáng. Ông Lùng sà đến chỗ đứa con, lấy khăn mặt ướt lau vết bẩn cho đứa con, nhẹ nhàng tỉ mẩn như lau chùi một vật quý báu.
– Bà đem chôn giúp tôi cuống rốn. Nhớ chôn thật sâu. Kẻo chó mèo nó tha mất, tội nghiệp.
Mụ đỡ tất tưởi đem nhau thai và núm rốn của đứa bé đi chôn, khuất sau chân dốc. Bà vợ ngất lịm vì mệt. Những giọt mồ hôi ướt đầm trên khuôn mặt. Đẻ ở cái tuổi này chẳng mấy người được vuông tròn. Con bé ngọ ngậy đôi bàn tay nhỏ xíu trong tấm tã, sẽ là đứa bé xinh đẹp nếu như không bị hư âm của mặt quỷ dính vào. Đôi mắt long lanh như hai giọt nước trong suốt được bao bọc bởi viền mi màu nâu nhạt, môi mỏng tang đỏ như cánh đào. Ông Lùng đưa bàn tay vuốt nhẹ lên đôi má không cân xứng của con bé, đặt lên đó một nụ hôn. Giọt nước mắt nóng vô tình rơi xuống. Đứa bé chóp chép nuốt giọt nước mắt mặn chát. Ông Lùng nhìn sang vợ rồi đưa bàn tay đen sần vì nắng lên khuôn mặt đứa trẻ, bỗng run bắn khi nghe thấy tiếng khóc của đứa trẻ vang lên.
– Bố xin lỗi! Con không thể sống được..
Đứa bé chớp chớp mắt.
– Nhắm mắt lại đi, xin con đấy… Đừng có nhìn như thế nữa.
Đứa bé nín bặt. Đôi mắt mờ dần…
Gió mạnh.
Gió từ đâu mà mạnh thế? Rát buốt cổ họng. Khô rát. Hắn đứng dậy, sợi dây giật ngược trở lại. Gầm lên nhưng tiếng gầm âm ỉ không thoát ra thành tiếng được. Đừng làm thế. Môi bầm chặt. Tứa máu. Nước mắt rơi trên má hoà vào những vết thương. Khóc.
– Đừng đầu thai vào nhà này nữa…
Ông Lùng quay mặt đi. Đôi bàn tay nhỏ xíu của đứa bé không còn động đậy nữa. Lặng im. Ông quay sang bức vách, chạm vào đôi mắt của thằng con trai. Rã rời. Ông chạy ra ngoài. Mưa trút. Nước hoà tan.
Bà Lùng bế đứa bé đi, thẫn thờ trên con đường mòn. Bóng tối đã ngập đầy. Chập choạng, nhạt nhoà.
Thôi. Ông tự về được. Con đường trước mặt quanh co, chao chao, ông đâm sầm vào bờ rào cây móc hùm. Gai cứa rách một bên má, rớm xót, không đau. Men rượu đã kìm nỗi đau xuống.
– Này. Đừng có theo tao nữa…
Đôi mắt ông già gằm xuống nhìn trừng trừng về phía sau.
– Đi mà đầu thai vào nhà khác…
Chạy cuống cuồng lên đèo Bẩy. Ngã chúi. Mặt quay nghiêng, ông chạm vào cái gì đó. Lấy tay che mặt. Rú lên một tiếng rồi lại chạy tiếp.
– Sao dưới kia đen thế nhỉ?
Khum tay che mắt. Tiếng cười man rợ cất lên. Bước hẫng. Chỉ còn tiếng gió từ dưới thung lũng hất lên rít qua những ngọn cây thông buốt lạnh…
Răng cắn đứt sợi dây thừng. Hắn lao ra ngoài bóng tối theo hướng mẹ hắn đi buổi chiều. Thảng thốt. Hắn ú ớ gọi tên. Nhỏ quá. Gió thổi dạt lại phía sau nghe giống tiếng rên. Không tìm thấy. Hắn lê bước chân đến con suối Mèng Đeng. Mưa bắt đầu rơi rào rạt. Suối vắng tanh, mùi hoa dẻ đã phai không còn đậm như trước nữa. Bóng dáng đứa con gái cũng đâu mất. Hắn đến bên cây dẻ có những bông hoa màu tía. Những cánh hoa tàn rơi xuống nước dập dềnh như những giọt máu.
– Có ai không?
Hắn gào lên. Lạnh buốt theo tiếng mưa, chết lặng trong mưa cùng tiếng sáo. Tuyệt vọng. Âm thanh đứt quãng. Rời rạc… Ngứa. Hoa dẻ rơi phủ kín dòng suối. Hoa dẻ chết. Đã đến thời khắc ấy rồi. Da thịt như có bàn tay mân mê từ phía trong, rõ nét hơn. Hắn vục mặt xuống nước, vùng vẫy. Nước xộc lên những gợn máu đỏ au. Cây sáo lùng bùng trong nước, chìm, nổi. Những vết sẹo mới hình thành. Hắn chạy vào rừng sâu. Đã đến mùa quỷ hành…

BT: Vương Chi Lan

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *