Home / Truyện ngắn / Kẻ trộm hoa – Nguyễn Thị Mây

Kẻ trộm hoa – Nguyễn Thị Mây

Như bị hút hồn! Ngày nào ngang qua ngôi nhà màu trắng, Nhiên cũng dừng lại, ngóng cổ nhìn vào khoảnh sân rực rỡ sắc màu hoa lá. Trong đầu Nhiên bùng nhùng mớ thắc mắc: Bà cụ ở đây đâu rồi? Chủ mới ngôi nhà là ai? Trong đó có mấy người? Họ làm gì? Từ đâu dọn đến đây? Và ai đã tỉa tót những chậu hoa tuyệt đẹp kia, tạo ra bảy sắc cầu vồng, đã phá vỡ sự hoang phế bấy lâu bằng những gam màu lãng mạn và đã khiến Nhiên… mê mẫn?

Nguyen Thi May 2
Nhà văn Nguyễn Thị Mây

Nhiên nhấc chiếc xe đạp lên vĩa hè, dựng sát hàng rào. Cái ổ khóa to đùng nằm chình ình kia như thông báo chủ nhà đi vắng. Cơ hội ngàn vàng đây rồi. Tha hồ …trộm hoa. Nhiên đã điểm mặt nhánh Tường Vi từ lúc nó tinh nghịch chồm qua rào, đưa “cánh tay xanh rì” ra ngoài. Mấy cái nụ be bé xinh xinh rung rinh như vẫy gọi. Mỗi ngày, chúng to ra một ít. Bây giờ, những cánh hoa tim tím, mỏng mảnh, rụt rè bung ra, khiến không gian choáng ngợp và những đóa Hoàng Anh nở la liệt vàng ươm trên vòm cổng chợt lúng túng bởi sự phô diễn màu sắc thường xuyên, dễ dãi của chính mình. Chúng hoài nghi do quá khoe khoang để trở nên tầm thường trước mắt người qua lại chăng? Nhiên ngập ngừng giây lâu. Đắn đo mãi. Nên trộm không ta? Thuở giờ Nhiên có vậy đâu. Đầu óc trong sáng đàng hoàng mà. Thậm chí, khi nhặt được cái bóp căng phồng tiền trên sân trường, Nhiên vẫn đem vào văn phòng nộp cho cô hiệu trưởng. Tại sao lại để mấy nhánh hoa Tường Vi làm vẩn đục chứ? Nhưng rồi Nhiên lại tự bào chữa rằng khi ông ngoại còn sống có lần bảo: “Trong các loại trộm thì trộm sách và trộm hoa là không đáng ghét, đễ tha thứ nhất!”. Ông còn bảo “ Tham sách ông tha thứ được”. Vì vậy, những người bạn đến nhà, thèm thuồng nhìn vào cái tủ sách đồ sộ của ông, họ lựa chọn, mượn về một quyển rồi làm bộ quên trả. Ngoại cũng làm bộ quên đòi. Nhưng ngoại ra nhà sách truy lùng tựa quyển đó rồi mua về, lắp vào chỗ trống. Ngoại bảo sách là một người bạn tốt. Nhưng vì sách, mất một người bạn thì không đúng. Thà mất… tiền mua lại quyển khác là thượng sách.

Nguyen Thi May - Nha van
Còn trộm vài cái hoa, ông bảo hãy làm ngơ! Bởi, ai chẳng yêu cái đẹp. Có mấy ai tránh được sự cám dỗ bởi vẻ mơn mởn xinh tươi của hoa. Nhất là những đóa hoa tỏa hương. Chúng làm cho không gian tràn ngập sự dịu dàng, tinh khiết. Chúng xoa dịu sự căng thẳng, bức bối của con người. Chính vì vậy, vườn hoa là một lối thoát của… stress. Cũng chính vì vậy, hôm nay Nhiên nhất định… trộm hoa. Nhiên nhón chân, thò tay kéo nhánh Tường Vi xuống rồi ngắt ngang, hí hửng đặt nó vào chiếc giỏ xe, cạnh cái cặp da.

– Úy trời! Hết nói nổi!
Nhiên giật thót người. Một gã mặt mày bậm trợn từ đâu phóng xe tới trước cổng. Hắn trợn mắt trắng dã:
– Sao ngắt hoa Tường Vi của tôi vậy hả, bé kia?
Nhiên hoảng vía, nhảy lên xe phóng đi, chụp cái nón lên đầu để… che mặt. Chợt chiếc kẹp tóc rơi xuống đường, làm mớ tóc dài xỏa ra, phấp phới. Mặc kệ! Thoát thân cái đã!
Mấy ngày rồi Nhiên không dám đi ngang ngôi nhà trắng. Nghe đâu bà cụ ấy ngã bệnh nên có người cháu dọn về để chăm sóc bà. Nghe đâu hắn là một nhà văn, nhà thơ gì đó. Nhiên không tin. Mặt bậm trợn vậy sao là nhà thơ được chứ. Nhưng Nhiên công nhận trình độ thẩm mỹ của hắn. Từ cách chọn màu sơn lại ngôi nhà, rồi cách bày trí cái sân. Nhiên nhớ thiệt nhớ màu đỏ của hoa hồng. Nhớ màu xanh của dây trầu bà yểu điệu trèo lên tường, nhớ sắc vàng trên đóa lan Vanda lủng lẳng trên giàn, nhớ những chùm hoa Sử Quân Tử phơn phớt hồng cứ cúi xuống như tìm kiếm gì trên mặt đất. Nhớ cả những cái bông bụp màu cam rực rỡ, màu trắng tinh khôi… nhớ đủ thứ. Không thể điểm hết hoa trong sân nhà ấy. Nhiên giận bàn tay “đã nhúng chàm của mình” làm cho đôi chân phải quẹo qua đường khác. Con đường toàn những cửa hàng ăn uống, những cửa hiệu tạp hóa… ồn ào và đầy bụi. Đã vậy còn đánh mất cái kẹp tóc in hoa tuyệt đẹp. Nhiên đã phải nhịn ăn quà vặt mấy ngày để đổi lấy nó. Bây giờ, Nhiên lấy sợi đây thun cột tóc. Nhìn vừa nghèo vừa xấu. Tức ơi là tức! Hôm nay Nhiên nghĩ ra một tuyệt chiêu để đi lại con đường hoa lá. Nhiên đội nón, bịt khẩu trang kín mít. Có trời mới nhận ra. Dù vậy, khi ngang qua khoảnh sân bảy sắc cầu vồng, Nhiên bước nhanh và len lén nhìn vào. Trời Phật ơi! Cái gã bậm trợn hai tay chống hông, đứng dạng chân ngay cổng rào. Trông gã nhấp nhõm như chờ ai. Nhiên phóng xe vù qua, trống ngực đập thồm thộp. Chưa bao giờ Nhiên thấy mình đạp xe nhanh vậy. kể cả khi chạy đua với mấy nhỏ bạn. Và cũng chưa bao giờ Nhiên mừng như lần nầy khi trông thấy cổng rào nhà mình. Vậy là thoát! Vừa kéo khẩu trang xuống vừa lầm bầm “Sao bắt được nhỏ nầy, hihi…”.
– Được chứ sao không! Ha ha…
Giật nẩy mình, Nhiên tưởng như trời sập khi quay lại trông thấy hàm răng trắng ưỡn của gã bậm trợn nhe ra trước mắt. Gã đứng sau lưng nhiên tự lúc nào. Chiếc xe đạp sườn ngang của gã công kênh hai cái túi đen sì hai bên tay cầm. Trông chẳng giống ai! Đang hoảng lắm nhưng Nhiên cũng làm bộ hung hăng, dù sao, nhà Nhiên đây rồi. Và bên trong nhà có…mẹ. Hắn dám… làm gì Nhiên chứ. Nghĩ vậy, Nhiên hất hàm:
– Ê, anh kia, được là được gì chứ…?
Gã cười cười:
– Thì được biết nhà kẻ… trộm hoa. Dù bịt mặt nhưng anh vẫn nhìn ra thôi, nhờ chiếc xe đạp của bé đó. Hihi…
Nhiên đỏ cả mặt mũi. Nếu độn thổ được, nhiên cũng làm. Nhưng rồi Nhiên lấy lại bình tĩnh, phản công:
– Hứ, trộm gì mà trộm. ai biểu trồng hoa đẹp làm chi chứ. Không nghe người ta nói à “Hoa đẹp cho người ta hái”. Còn để nhánh thò ra đường, cản trở lưu thông, nên… tui mới ngắt chứ bộ.
Hắn lại cười, giọng bỗng dịu dàng:
– Bé thích hoa đẹp lắm à?
– Hỏi nghe ngu dễ sợ! Không thích sao… trộm hoa.
Hắn bật cười:
– Muốn có hoa để ngắt mỗi ngày không?
Nhiên trố mắt kinh ngạc:
– Muốn, bộ anh cho tui tới nhà hái mỗi ngày hả?
Hắn lắc đầu, chỉ vào hai cái bịch nylông đen thui:
– Không, mà anh tặng bé mấy chậu hoa nè. Bé tập trồng rồi tha hồ ngắm hoặc ngắt nhé.
Anh ta nhấc hai cái bọc xuống, rồi hỏi:
– Bé có thể cho anh đem chúng vào sân không? Rồi anh chỉ cho cách trồng. Sẵn tiện anh tặng bé cậy kẹp tóc khác. Còn cây kẹp kia… anh giữ làm kỷ niệm.

10484558_464149580388703_8030930601462537573_n

Nhiên bỗng thấy lòng rộn vui vì một điều gì rất lạ. Ở đâu ra một gã tốt vậy ta? Nhiên mở cổng để gã bậm trợn đem bảy sắc cầu vồng vào sân. Nhưng rồi Nhiên cũng cảm thấy nóng bừng mặt khi nghĩ có phải đây là một bài học dành cho kẻ trộm hoa!

  Biên tập: Vương Chi Lan

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *