Home / Thơ / Hương em trái mùa – Võ Văn Pho

Hương em trái mùa – Võ Văn Pho

  • Một mai giũ áo công hầu
    Về đây cùng đối ẩm câu vô thường.

hoa cỏ

 

LẬP XUÂN

lộc reo
mùa đã xuân rồi
sao người còn đứng
bên trời đông thiên.
khép lòng
hong lạnh niềm riêng
buông thôi!
đơm nụ cười thiền
cùng mai.

Nhà thơn Nhà giáo Võ Văn Pho
Nhà thơ – Nhà giáo Võ Văn Pho

 

HỒ XUÂN HƯƠNG ĐÊM

Chạm đêm – ai cũng chao ôi!
Đà Lạt lạnh, xúi lứa đôi thêm gần
Nụ hoa hồ hé bâng khuâng
Nụ tình cũng rộ nở gần bờ môi.

GỞI BẠN

Ừ đi, về phía lao xao
Xây lầu gác mộng, thỏa ao ước cầu
Một mai giũ áo công hầu
Về đây cùng đối ẩm câu vô thường.

 

10402889_259362637602633_2984678779842487107_n

 

HƯƠNG EM

Mình ta với Đà Lạt đêm
Lang thang nhớ quá hương em trái mùa.

 

TA – NGƯỜI

Người giờ sống giữa phồn hoa
Bước ra một bước, lụa là níu chân.
Ta riêng níu bóng phong trần
Hát ru mình với mình gần mình xa.

 

hoa-mai

 

GIEO XUÂN

“Mua đi,
cúc vàng đẹp mà!
Chỉ dăm bảy chục
cửa nhà rực xuân.”

Lời mời mọc
thấm đẫm buồn
Chiều 30 Tết
Người gieo xuân
Đứng chờ…

Biên tập: Vương Chi Lan

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *