Home / Huệ Nguyên góa bụi ngày hoang gió

Huệ Nguyên góa bụi ngày hoang gió

cứ thản nhiên
gặt cơn khát chiều loang vạt gió
tiếng gió u u lấm láp mặt người
rít từng hồi man dại

ngày vắng những mùa xanh
khô khốc những đường nhăn mệt mỏi
những bà mẹ bàn tay úp mặt
che ngang nỗi buồn nứt toạc cơn mơ

Nhà thơ trẻ: Huệ Nguyên

những cánh rừng lầm lũi bỏ ngày đi
cạn những con trăng đêm hội
ché rượu nhạt môi tay vít cần chẳng nổi
tháng ba chang nắng hoang cằn

mỏi mắt mẹ tìm chẳng thấy vết chân rùa *
loài nấm mối mọc đầy cổ tích
cánh cung của cha sờn dây, những chiếc bẫy mảnh thời gian rỉ sét
những chú ong giấu trăm sắc hoa rừng vào nỗi nhớ đi rông
quên mùa hút mật
đáy trơ con suối hong mình

chỉ riêng ta lời góa bụa gió ngàn
mơ những chồi xanh trở giấc…

18/3/2013

* Ý thơ: Thân Như Thơ

MÒN NGÀY

câu chữ ngủ mê trong vành nôi vô cảm
con ru ngày mòn rỗng
thứ ngôn từ lặng câm

mẹ lội qua dòng ký ức con
lặng lẽ vết phèn lấm màu năm tháng
vệt bùn ruộng sâu bỗng thơm đến lạ
trổ nhánh mùa dậy hương!

cái nghèo vắt qua cơn sốt nửa đêm
tiếng rỉ rên sờn rách màu cổ tích
ngày lại trong hơn tiếng cười của mẹ
cánh đồng chiều nhòa gió dáng già nua..

con lật luống cày ngôn ngữ cằn khô
chẳng thể trồng nổi câu thơ trên mảnh vườn tuổi mẹ
ngày cứ mòn như câu chữ
câm lặng từng nếp nhăn!

3/3/2013

GỌI NGÀY

tôi chạy trong nhịp thở
có vạt nắng bơi trong biếc xanh lời cỏ
nắng khát ngày uống cạn cuộc mình
vỡ ra mầm sống
bật chồi xanh
non tơ tiếng chim ru ca trong veo tháng tám

tôi chạy trong tôi
giọt mắt em đuối chiều du mục
run run tiếng yêu ngào ngọt
em chạy trong tôi
chạy trong miên man câu chữ
tôi chạy trong kiệt cùng nỗi nhớ
vấp cánh môi mê dụ
mất dạng tôi…

tôi chạy trong bình minh mùa xa lắm
có chiếc hôn đặt khẽ lên ngày
đan hơi ấm
ta chạy trong nhau

“con ốc”* mê say lời sóng
cao nguyên ngọt môi trăng.

28/8/2012

* 1 Kỷ vật

NGÀY HÁT NỖI BUỒN RẤT THẬT

Ngày cũ như nỗi buồn
câu thơ bỏ ta về đắp lên mầm nhớ
những con ốc bò quanh ý nghĩ
mơ môi sóng gội tràn hương đêm

cầm lọn chiều còn thơm giọt mắt em
ai khêu nhành trăng hẹn
mùa vắt qua hiên gió
nụ rắc đầy cô đơn

ta chạm vào những điều thì thầm nhắn qua dự cảm
mà khát đầy vỡ một vòng tay
phố chưa dắt những dịu dàng giấu chiều tóc xõa
nên đọt chờ ngồi hát mưa em…

ta ngồi hát một nỗi buồn rất thật!

08/06/2012