Home / Thơ / Hàng rào đói nắng – Trần Văn Nhân

Hàng rào đói nắng – Trần Văn Nhân

Em bảo rằng yêu những vần thơ
Rất ngu ngơ anh viết thời vụng dại
Đâu cánh Tygôn hai đứa mình cùng hái
Hoa vỡ bao lần mình vẫn chung đôi

 

Trần Văn Nhân

 

LỤC BÁT TÔI

Tôi nằm vẽ một hồng tâm
Thấy đời vun vút trước tầm tên bay

Tôi ngồi bẻ đốt ngón tay
Hồn thoi thóp thở trong ngày bão lên

Tôi về úp mặt vào phên
Tưởng bưng bít ngọn mà tênh hênh nguồn

Tôi tìm bắt cánh chuồn chuồn
Vui cùng thơ dại nỗi buồn tuột rơi

Tôi lùa bốn sợi tao nôi
Nghe trong cuống rốn nói lời chôn nhau

Tôi chồng khổ chất lên đau
Đứng trên chót vót lạy cầu niềm vui

Tôi hòa trắng xóa đen thui
Thành ra xám ngắt vẽ bùi ngùi thêm

Tôi cầm mười ngón tay em
Vườn khô ruộng cạn lại xênh xang nguồn.

 

Nguồn ảnh Internet

 

NGÀY ỐM, KHÔNG RA CHI

Ngày ốm yếu như sợi mồng tơi
Buồn xoắn cọng trên hàng rào đói nắng
Mắt kẽm gai y những nốt ký âm

Chiếc lá tròn khô im dấu lặng
Những ngôi nhà thăng giáng
Bà bán vé số khòm lưng một khóa sol buồn

Cây kim đồng hồ
Xuyên thấu đâm vào tĩnh mạch thời gian
Rút cạn từng giây cuộc sống
Mỗi vòng quay
Gạt bằng bao hy vọng
Bấy nhiêu mấp mô
Thất vọng cũng bắt đầu

Mấy hổm rày ngồi đợi ngày sau
Mong nắng mới lùa đi mưa đã cũ.

 

ảnh nguồn internet

 

ANH CÒN LẠI ĂN NĂN

Trả lại em phố cũ hẹn hò xưa
Lũ ghế đá bầy sẻ nâu ngơ ngác
Chú ve con, lá phượng già xào xạc
Tháng tư phân vân buồn rất lạ lùng

Trả lại rồi ngày tháng đó riêng chung
Giờ tan lớp đứng chờ nhau trước cổng
Một chiếc xe hai người yên sau trống
Cái song ngang như một sợi chỉ hồng

Trả lại rồi tên hai đứa song song
Dòng nhật ký chữ nghiêng đè nét thẳng
Điều cần nói lẽ ra không cần lặng
Phải viết luôn anh lại chấm xuống dòng

Trả lại rồi hàng ghế xếp vai ngang
Ngăn bàn giấu lá tình thư nhét vội
Trang chép phạt anh dặn lòng nói dối

Lại ngại ngần sợ tội một người tin

Trả lại rồi quán xá đứng lặng im
Cà phê đá khuấy chung thìa chùm ruột
Thuốc lá châm khói cay không biết nuốt
Để bây giờ thỉnh thỏang vẫn ho khan

Trả lại rồi giờ văn toán khó khăn
Em ngồi khấn thầy cô mai đổ bệnh
Nắng đầy sân anh chờ mong bão đến
Nhác nên giờ đời cơm gạo sống nhăn .

Trả hết rồi anh còn lại ăn năn…

 

Ảnh nguồn internet

 

EM RẤT YÊU ANH….

Em bảo rằng màu tím đáng yêu
Nụ hôn đầu ta hẹn mùa sim chín
Bao nhiêu năm lối rừng xưa lấp kín
Lá rơi đầy chẳng giấu được tình ta

Em bảo rằng thích hoa Bằng lăng
Nhuộm tím đường những chiều gió nổi
Hai đứa lang thang theo thằng cháu nội
Hoa rụng buồn mình lại rất vui

Em bảo rằng yêu những vần thơ
Rất ngu ngơ anh viết thời vụng dại
Đâu cánh Tygôn hai đứa mình cùng hái
Hoa vỡ bao lần mình vẫn chung đôi

Em bảo rằng mê nhất biển khơi
Gió thổi mơn man, thùy dương xanh ngát
Sóng xóa nhòa dấu chân ta trên cát
Sóng chẳng thể nào tách hai đứa xa nhau

Em bảo rằng ước chi là ánh trăng
Bàng bạc dịu hiền ngàn năm diễm tuyệt
Trăng mấy mùa đi về tròn khuyết
Tình chúng mình năm tháng vẹn nguyên

Em bảo rằng em rất yêu anh,
Dù có khi anh làm em rất ghét
Anh cười bảo bởi vì em xinh đẹp
Nên Ông Trời bắt anh xấu đấy thôi

 

Ảnh Nguồn Internet

 

NHỚ QUÊ

Đường quê có mấy khúc quanh
Mới đi một đoạn tôi thành người dưng

Để giờ mưa xối xả lưng
Thèm cay, mặn chén ruốc chưng, rưng buồn
Thấp, cao, vừa mỏi cánh chuồn
Râm, mưa, hay nắng cũng hồn bão giông

Quê nghèo xơ xác đụn rơm
Đốt bao nhiêu rạ không thơm nổi chiều
Cái nơm chụp xuống ruộng nhiều
Mò, khua, nắm, bắt chỉ điều rủi may

Mùa hè đỏ trái ớt cay
Một ngày ly loạn kéo vày tôi đi
Cúi trên bàu nước xanh rì
Lòng đau day dứt thầm thì ruột đau

Cái buồn xoắn lấy lách lau
Xa quê – xa đến bạc màu tóc tai
Tình quê – lặn một chiếc gai
Vẫn chưa lể để nhói hoài… nhớ quê.

Biên tập: Vương Chi Lan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *