Home / Truyện ngắn / Gió – Nguyễn Văn Biên

Gió – Nguyễn Văn Biên

Đi lễ chùa về, vợ anh vừa thay áo vừa hỏi: Lúc nảy anh cầu nguyện điều gì?
– Anh đáp: Anh chẳng cầu gì hết, chỉ nghe thầy giảng và thấy vòng hào quang trên tượng Phật được sơn phết diêm dúa bớt đi cái viên tĩnh trang nghiêm. Vợ anh bỉu môi.

Anh buộc miệng hỏi lại: Vậy em cầu gì? – Em cầu cho thế giới hòa bình chúng sanh an lạc. Anh tiếp: – Còn gì nữa?- Thì em cầu cho anh và con mạnh khỏe, học hành giỏi giang…

Anh bật cười – Em bị bịnh nghề nghiệp rồi, cứ thơn thớt chào mời trước đám đông riết rồi thành quen, mở miệng ra là toàn những lời to lớn trống rỗng, trong khi chúng sanh là anh đang ở bên cạnh chưa từng được an lạc, bởi những so bì trách móc hoa mỹ của em. Còn “chúng sanh con” thì đã nhiều phen kinh hoàng đứng co rút để chịu sự chì chiết, kể tội hàng giờ mỗi khi trái ý em… Anh nghĩ đem tâm lượng như vậy mà cầu cho: “Quốc thái dân an, chúng sanh an lạc” là không cân xứng. Và họ lại giận nhau. Anh cảm thấy không chịu đựng được nhau nữa rồi, Khi vợ anh lại tiếp tục những chuyến buôn bán đường xa, có khi một hai tuần mới về. Những xấp tiền lớn và quà cáp đắt tiền… Để làm gì? – Anh tự hỏi. Hai đứa con anh rất ngoan. Bé gái mặc dầu mới hơn mười tuổi nhưng đã tự nấu cơm và tự giặt giũ quần áo. Mấy năm nay từ khi nghĩ việc thu nhập duy nhất bằng suất lương hưu non anh thấy mình thừa thãi… Anh thường chạy trốn những bất mãn trong đống sách cũ hoặc tới Chùa…
Anh loay hoay tìm chiếc giày của mình mà ai đó vô tình gạt vào khóm cây sau khóa lễ chiều, một thiếu phụ cũng ngại ngùng đi tìm giày của mình. Anh buộc miệng: – “Giày của chị phạm quy rồi, bên này chỉ dành để giày dép phái nam, sao giày chị lại lạc qua…”. Thiếu phụ ngước khuôn mặt trắng xanh, đôi mắt to như có lỗi nhìn anh. Họ cùng cười. trời lạnh khác thường. Hai người ra về sau cùng. Anh đã định cư ở miền Nam này gần 10 năm nhưng mùa Đông này mới thấy lạnh. Một cảm giác thích thú len qua da thịt, anh thấy mình như bước đi trong vuông trời tuổi thơ hơn ba mươi năm về trước… Hình như có vài chiếc lá vàng hiếm hoi rơi trong khuôn viên chùa!. Một chút rạo rực xao động ký ức xưa cũ, anh huýt sáo một khúc tình ca…


Tiếng chị nhẹ nhàng cắt đứt hồi ức heo may đang lan trong tâm tưởng anh. Chị kể về mình, về người chồng đã đi qua đời chị không để lại dấu vết… Rằng bây giờ chị chỉ còn lại đám học trò để mà sống, ra khỏi cổng trường là chị cảm thấy lạc lõng, cô đơn. Trong một thoáng xa xăm chị nói với anh rằng có thể một ngày nào đó chị sẽ tìm vào núi để ở, vì đôi lúc con người cũng cần phải biết tĩnh lặng, để tìm hiểu chính mình… Tự nhiên anh nghe lo lo, chẳng lẽ người đàn bà này sẽ vào núi thiệt sao!. Mà vào làm gì nhĩ? Ở đây ít ra nàng còn có đám học trò, có vài người thân già cả để mà an ủi buồn vui, trên hết là còn có người biết nàng buồn chứ? Anh tự hỏi – Trong núi sẽ có gì?.
Khuôn mặt u hoài nhìn anh với đôi măt to ngấn nước, anh thấy ở đó cần một sự chở che trong buổi chiều muộn lành lạnh này. Tiếng chuông đâu đây u trầm lan xa cho anh hay trời đã tối lắm, anh vội chia tay với chị, anh biết giờ này hai đứa nhỏ ở nhà đang đợi anh về. Bất giác anh đọc lại đoạn thi kệ của Lảngi Thongpa vừa nghe giảng hôm nào: “ … tôi sẽ tặng lợi ích và hạnh phúc trọn vẹn cho tất cả những mẫu thân, trong cuộc đời này và cả sự luân lưu liên tục trong tương lai. Và tôi xin nhận lảnh cho bản thân tất cả những tai hại và khốn khó của tất cả những người MẸ tôi…”

Từ hôm đó đến nay anh và chị lại gặp nhau mỗi khi đến chùa lễ Phật, lại gặp nhau và lại đi dạo. Chị nói rằng chị rất vui khi đến Chùa. Anh kể cho chị nghe về gia đình mình, về những cuốn sách anh đọc, về những kỹ niệm xa lắc…, về những thiếu phụ trong tác phẩm của A. Tsheskov. Chị bảo – Anh đừng ám chỉ : “ Những người đàn bà phù phiếm* nhé!” Anh cười. Anh và chị có những suy diễn trùng hợp…
Tối qua anh nhận một lúc 2 cuộc điện thoại; cuộc thứ nhât là của vợ anh báo tin là một tuần nữa mới về…  Anh ậm ừ; cuộc thứ hai là của chị. Chị hen gặp anh ngày mai tại khu công viên trên đồi. Chị nói rằng muốn có 1 ngày chủ nhật đi dạo cùng nhau, anh nghe lòng mình rộn rã hát ca…
Sáng ra dậy sớm, hai đứa bé xin phép anh đi chơi, anh cười đồng ý, còn lại mình anh trong ngôi nhà thật yên tĩnh, ngoài trời heo may lành lạnh. Anh chải lại tóc, lâu rồi anh mới soi mặt vào gương, mặt anh nóng bừng, bộ quần áo mới phẳng phiu cho anh cảm giác tươi tắn, tự tin. Anh nôn nao nghĩ về chị với dáng từ hòa nhu thuận đang đợi anh nơi ấy… Lần đầu họ hẹn nhau. Một chút bạt mạng của tuổi năm mươi. Một mớ rối rắm mong nhớ về chị trong niềm hân hoan như một cậu nhỏ… Chị sẽ thấy anh từ xa sẽ vẩy tay chào anh và có thể anh và chị sẽ tay trong tay vì cả anh và chị cần có sự chia sẽ và chở che cho nhau…


Dù nôn nao anh cũng ghé lại quầy hàng trên đường mua một bó hoa, rồi thả bước chầm chậm lên đồi. Từ xa anh đã nhận ra chị đang đứng dưới tàng cây bàng trong số ít ỏi những người đi chơi sớm. Mặc dầu quay lưng về phía anh nhưng anh biết chị đang rất sốt ruột mong ngóng trong dáng gầy guộc đơn chiếc của chị. Anh nghe một niềm thương cảm trào dâng, một chút tỉnh táo còn lại trong anh tự vấn: “ Rồi ngày mai sẽ ra sao khi không có nhau, so với việc đi vào núi và việc đi vào đời nhau có khác nhau gì không? và gặp nhau để làm gì nhĩ, sao chị không mãi mãi là EM là CHỊ và mãi mãi là những MẪU THÂN vô nhiễm…! Sao còn làm cho xáo động đời nhau…!
Anh quày người ôm bó hoa chạy trở xuống. Tiếng chị đuổi theo anh thảng thốt tức tưởi. Những cánh hoa rơi nhàu nát dưới chân…
Buổi sáng lành lạnh.

BR-VT Trọng Đông Mậu Dần 1999.
* Người đàn bà phù phiếm: Tên một truyện ngắn của A. Tchékov.

BT: Vương Chi Lan

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *